Thứ Hai , 02:01, Ngày 16/09/2019

Gia đình và pháp luật

Đàn ông chỉ để làm tình, không nên lấy!

Tôi đã từng yêu và từng lên giường với nhiều đàn ông. Xin đính chính lại là tôi yêu mới lên giường cùng họ. Tôi càng không bao giờ lăng nhăng 2, 3 người cùng một lúc.

Mọi người sẽ nghĩ, họa tôi có là người điên hoặc là loại hư thân, mất nết thì mới phát ngôn như vậy. Nhưng nếu ai từng biết tôi, chắc chắn người ta sẽ không bao giờ buông lời đánh giá về nhân phẩm của tôi như vậy. Đơn giản, nó chỉ là một quan điểm sống. Tôi không muốn lấy chồng, không muốn ràng buộc về hôn nhân. Đàn ông và đàn bà, xét cho cùng cái hòa hợp tối cao nhất là hòa hợp về tâm hồn và thể xác, mà sự hòa hợp đó thì chỉ cần danh nghĩa của một người đàn ông và một người đàn bà, đâu cần phải mang danh nghĩa vợ – chồng.

Bước sang tuổi 30 tôi vẫn chưa lập gia đình. Mọi người thắc mắc rất nhiều vì sự “ế” này của tôi. Nhưng tôi bỏ ngoài tai mọi lời dị nghị. Tôi tự hào vì mình xinh đẹp, có một vị trí công việc ngon nghẻ, sống tử tế với mọi người và có một người đàn ông ở bên mình mỗi khi cần. Với tôi, đó đã là quá đủ. Tôi không cần gì hơn thế. Kết hôn ư? Nó chẳng qua chỉ là cái gông tròng vào cổ hai con người yêu nhau, buộc vào nhau bao thứ trách nhiệm. Tôi không muốn tự đưa mình vào cái gông đó. Nếu đã yêu nhau, cứ là chuyện của hai người thôi.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Cô bạn thân của tôi vừa mới bỏ chồng và đang sống trong những ngày tháng tuyệt vọng. Tình yêu của cô ấy cũng đã từng khiến bao nhiêu người ngưỡng mộ vì yêu nhau hết mình, xứng đôi vừa lứa. Ấy vậy mà khi về sống, những điều nhỏ nhặt như vợ nấu cơm chồng ngồi đọc báo, bao mối quan hệ họ hàng, bố mẹ chồng nàng dâu… đổ dồn lên thứ tình yêu đó làm cho nó chết dần đi. Khoảng không gian riêng tư của hai người không có. Bạn tôi thì bận túi bụi, cũng không có thời gian để chăm sóc mình, chăm sóc tình yêu của mình. Còn anh ấy cũng bị đè nén bởi trách nhiệm làm chồng, làm cha? Và rồi cuối cùng quá mệt mỏi, cả hai ly hôn, tình yêu đáng ngưỡng mộ năm nào cũng vỡ tan như bong bóng xà phòng? Thử hỏi, có đáng không?

Tất nhiên là tôi biết, vẫn có những cặp vợ chồng ăn đời ở kiếp với nhau, nhưng ai, ai dám nói rằng chưa bao giờ thấy mệt mỏi hay chán nản vì gia đình? Ai dám khẳng định điều đó? Nếu có nói cũng chỉ là giả tạo, cố vẽ ra một cảnh gia đình hạnh phúc trong mắt mọi người. Còn phần lớn tôi tin rằng, ít nhất một lần trong đời họ cảm thấy mệt mỏi với hôn nhân, với chồng. Họ không dám hoặc không muốn ly hôn là vì cái còn lại gọi là trách nhiệm.

Tôi thì không muốn như vậy. Vợ chồng là sống cùng một nhà, lên giường cùng nhau và sinh ra những đứa con. Để làm những điều đó, không cần là vợ chồng cũng có thể. Mà khi đã không là vợ chồng, người ta có thể sống với cuộc sống của riêng mình. Phụ nữ có thể tô son điểm phấn, mặc chiếc váy ngăn ra ngoài mà không sợ chồng hay nhà chồng gườm gườm: “Đàn bà có chồng mà đỏm dáng đong trai”, cũng không sợ người ngoài trông vào mà gièm pha: “Có chồng mà ăn mặc như thế”. Có thể thoải mái đi gặp lại một người bạn nam cũ, ăn uống và xem phim – những hoạt động tình bạn đúng nghĩa nhưng khi có chồng lập tức bị quy kết là “gian phu dâm phụ”.

Khi không là vợ chồng, người ta có thể có thời gian để chăm lo cho tình yêu hơn. Những cuộc ái ân trên giường cũng trở nên nóng bỏng hơn nếu không còn tiếng con nhéo nhéo bên cạnh hay giọng mẹ chồng hậm hức phía bên ngoài cánh cửa. Yêu nhau là chuyện của hai người, nhưng cưới nhau gần như là chuyện của cả hai họ. Tình yêu đó ngột ngạt khi nó phải gồng lên để đối xử với gia đình bên vợ, gia đình bên chồng… Biết bao mối quan hệ phức tạp dồn nén, thực sự quá mệt mỏi.

Họ vẫn thường nói phụ nữ dù mạnh mẽ đến mấy cũng vần cần có người đàn ông bên cạnh. Điều đó đúng! Nhưng cần là để vơi bớt mọi muộn phiền, chia sẻ những cảm xúc chứ không phải lôi hàng tá những thứ trách nhiệm vào nhau. Đàn bà cần một người đàn ông lên giường cùng mình để biết thế nào là sự thăng hoa của cảm xúc, cần một người đàn ông khi vui, khi buồn có thể tâm sự. Phụ nữ thời đại mới hoàn toàn có thể làm chủ cuộc sống của mình, có học thức, có tri thức, có kinh tế, tại sao cứ phải cố bám lấy một người đàn ông để có cái gọi là “chỗ dựa”? Tôi nghĩ chỉ những người kém cỏi, sống ỷ lại, dốt nát mới nghĩ rằng lấy chồng để được nhờ chồng. Cái cột dù có vững chắc đến mấy thì nó vẫn là vật ngoài thân, nó có thể gục đổ bất cứ lúc nào, nếu không tự mình đứng vững thì mình sẽ ngã. Bởi vậy, đàn bà thông minh là tự mình làm chỗ dựa cho mình, đừng đặt cả cuộc sống vào tay một ông chồng nào đó.

Yêu không có nghĩa là cứ nhất thiết phải kết hôn, thậm chí tôi còn nghĩ rằng hôn nhân là nấm mồ chôn tình yêu. Nếu yêu nhiều, hãy cứ yêu thôi, đừng cưới, vì chỉ có như vậy thì tình yêu đó mới có “đất” mà sống. Một khi đã bước vào hôn nhân, những thứ trách nhiệm khác sẽ giết chết tình yêu đó.

Tôi đã từng yêu và từng lên giường với nhiều đàn ông. Xin đính chính lại là tôi yêu mới lên giường cùng họ. Tôi càng không bao giờ lăng nhăng 2, 3 người cùng một lúc. Những người đàn ông đi qua đời tôi theo đúng một trình tự, họ đến, họ đi và tôi mở lòng đón nhận một người đàn ông khác. Tôi không hối hận vì đã yêu họ vì khi yêu tôi nhận được về mình đầy đủ những cảm giác hạnh phúc. Còn họ đi, tôi không giận, vì họ muốn tìm một người vợ, còn tôi chỉ muốn làm một người tình. Tôi hài lòng với việc có một người đàn ông lên giường với mình, yêu mình và chia sẻ với mình mọi chuyện. Tôi không cần anh ấy là chồng tôi. Tôi vẫn được sống với những gì mình thích vì khi yêu người ta sẽ tôn trọng nhau thay vì có tư tưởng sở hữu như khi thành vợ chồng. Nếu một ngày nào đó, họ không còn muốn tiếp tục, thì tôi chia tay. Không cần đến pháp luật để giàng buộc nhau, cũng không cần đến toàn án để chấm dứt hai còn người không còn yêu. Chỉ cần tình yêu đến và đi, là đủ rồi!
Còn khi nào mệt nhoài, muốn có một đứa con, chỉ cần là người đàn ông cũng có thể cho tôi điều đó, không cần chồng!

>>>Xem thêm: Đêm tân hôn, anh đay nghiến khi biết tôi không còn trong trắng

Theo Khám phá

Tags : đàn ông kết hôn làm tình

Tin Bí mật thầm kín tiếp theo

Tin Bí mật thầm kín mới nhất