Thứ Hai , 05:05, Ngày 25/05/2020

Gia đình và pháp luật

Xóm chạy thận: Vợ bỏ đi, đòi ly hôn khi biết chồng suy thận nặng

Vợ hơn 10 năm theo chồng đi chữa bệnh, nhưng cũng có những vợ bỏ đi khi biết chồng suy thận… đó là những câu chuyện ở xóm chạy thận 121 Lê Thanh Nghị (Hà Nội).

Gần 10 năm chạy thận một mình

Giữa thời tiết nắng nóng, chúng tôi tìm đến ngõ nhỏ 121 Lê Thanh Nghị, nơi mà hơn 20 năm qua được nhiều người gọi bằng cái tên quen thuộc, xóm chạy thận. Cái nóng nực khiến cho khung cảnh nơi đây càng bí bách như cuộc đời của chính những người đang sống ở đây. 

Nơi cô Oanh và nhiều bệnh nhân chạy thận khác đang ở.

Cô Nguyễn Thị Oanh (52 tuổi, Nam Sách, Hải Dương) chia sẻ, cô đã ở xóm chạy thận này được 8 năm, dù bệnh nặng nhưng cô vẫn nở nụ cười hiền hậu, nhiệt tình kể về cuộc đời mình. “Hai năm chồng tôi nằm viện vì mắc bệnh ung thư vòm họng, mọi của cải trong gia đình đều “đội nón ra đi” không những thế phải vay nặng lãi để chữa bệnh cho chồng, nhưng người không cứu được mà nợ thì chồng chất. Vì thế, tôi đành để lại hai đứa con cho ông bà ngoại chăm sóc để đi xuất khẩu lao động”.

Những tưởng sau khi đi xuất khẩu lao động gia đình cô Oanh sẽ bước sang trang mới. Thế nhưng, đi được vài tháng bỗng dưng cô có dấu hiệu buồn nôn, chóng mặt, giảm cân, da vàng đi. Sợ hãi không hiểu mình mắc bệnh gì cô nhanh chóng nhờ người em họ làm thủ tục gấp để về nước. Sau khi trở về, cô đi khám thì bác sĩ kết luận, cô bị suy thận phải điều trị lâu dài.

"Mắc căn bệnh suy thận thì khác gì mang “án chung thân”, tôi nghĩ cuộc đời mình coi như chấm hết. Giờ không có chỗ để dựa vào, hai con còn nhỏ, tôi suy sụp tinh thần và nhiều lần muốn…chết. Tuy nhiên, mỗi khi thấy hai con gọi điện hỏi thăm là tôi lại không thể. Tôi sẽ sống vì tương lai của các con.

Những ngày đầu ở xóm chạy thận tôi phải đi làm thuê để kiếm tiền lo cho bản thân. Các con còn nhỏ nhưng chúng biết thương mẹ, ngoan ngoãn học hành. Vì thế, sau khi ra trường đứa con trai đầu đã đi xuất khẩu lao động để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ và nuôi em ăn học. Tôi biết, mình phải sống chung với căn bệnh suy thận này cả đời nên cũng không dám kêu ca với các con. 8 năm nay tôi ở một mình, chỉ mỗi khi bị ngất hay phải mổ vì các biến chứng của bệnh thì nhờ chị dâu lên chăm nom cho vài hôm thôi. Ở mãi cũng thành quen, bệnh nhân chạy thận chúng tôi nương tựa vào nhau mà sống thôi”, cô Oanh tâm sự.

“Nó hận phụ nữ cũng vì thế”

Đang nói chuyện với chúng tôi thì một thanh niên dáng cao gầy nhưng đôi mắt đượm buồn đi qua. Chúng tôi hỏi chuyện về anh T. thì cô Oanh lắc đầu: “Anh này hận phụ nữ lắm, mỗi lần có ai hỏi đến gia hình là anh T. lại tỏ ra tức giận”.

Cũng theo lời cô Oanh, anh T. sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nhưng gia đình cũng không mấy khá giả nên anh làm Sài Gòn sinh sống và lập nghiệp. Không lâu sau đó anh T. lấy một cô vợ người gốc Sài Gòn và sinh được 2 người con. Những tưởng sẽ được sống mãi trong hạnh phúc, nhưng khi anh T. phát hiện ra bị căn bệnh suy thận, phải đi chạy thận tốn kém rất nhiều thì người vợ đã quay lưng, bỏ anh cùng căn bệnh suy thận ngày đêm hành hạ. 

Cô Oanh kể chuyện với PV.

“Chán quá nên T. trở về Hà Nội để chạy thận cố gắng sống. T. kể với chúng tôi, con gái đầu mới 17 tuổi nhưng bỏ học, còn đứa thứ 2 thì phụ mẹ ở quán cơm. Từ ngày T. bị bệnh vợ không có một cuộc điện thoại hỏi thăm và đề nghị T. ly hôn. Vì thế, cứ ai hỏi đến vợ con là T. buồn và ngày càng lạnh lùng hơn, T. phó mặc cuộc đời cho số phận”, cô Oanh kể.

Còn rất nhiều những hoàn cảnh hàng ngày phải một mình chống chọi với căn bệnh quái ác ở xóm chạy thận. Có nói chuyện với họ chúng tôi mới hiểu, ở đây trăm mảnh đời nhưng cùng chung số phận. Họ phải sống trong những phòng trọ ẩm thấp, tồi tàn và dù mang trọng bệnh nhưng vẫn phải kiếm tiền để trang trải cuộc sống. 

M.Thu - Thanh Lam/NĐT

Tin Liên quan

Tags : gia đình khó khăn suy thận chạy thận

Tin Mái ấm Việt tiếp theo

Tin Mái ấm Việt mới nhất