Thứ Năm , 03:30, Ngày 22/11/2018

Gia đình và pháp luật

Vụ tranh chấp ở Cẩm Giàng, Hải Dương: Có sự dàn xếp 2 'sổ đỏ'?

Về vụ tranh chấp đất đai ở Cẩm Giàng, Hải Dương, nhằm giúp các cơ quan pháp luật có thêm một kênh thông tin tham chiếu, chúng tôi xin góp tiếng nói phản biện làm rõ vụ việc.

Như chúng tôi đã phản ánh trong loạt bài “Cẩm Giàng, Hải Dương: Giải quyết tranh chấp đất đai, không cần xem xét nguồn gốc sử dụng đất”, vấn đề đặt ra tại 2 phiên tòa sơ, phúc thẩm ở Hải Dương và kháng nghị của Tòa án Nhân dân cấp cao tại Hà Nội, xét cho cùng là còn tranh cãi 2 điểm mấu chốt sau:

- GCNQSDĐ của ông Mai Công Ngạn và Vũ Xuân Vạn có hợp pháp không? Hủy hay không hủy?

- Ông Vũ Xuân Mái có thực sự đã sử dụng phần ao 96m2 tại thửa 123, 124 tờ bản đồ số 12 tại Ao Vối, thôn Hoàng Đường từ năm 1972 đến nay và có tranh chấp với ông Mai Công Ngạn và Vũ Xuân Vạn không?

Phiếu thu mượn đất dịch vụ của ông Ngạn.

Đây chính là nút thắt quan trọng để kết thúc vụ kiện nhanh chóng đúng người, đúng việc nhất. Nhằm giúp các cơ quan Pháp luật có thêm một kênh thông tin tham chiếu, báo xin góp tiếng nói phản biện như sau:

1, Việc cấp GCNQSDĐ cho 2 ông Mai Công Ngạn và Vũ Xuân Vạn (em vợ ông Ngạn) là không đúng trình tự, không đúng quy trình, cũng không hợp lệ, không hợp pháp.

Bởi các sai phạm vênh lệch quá lộ rõ, gồm:

- Đơn xin cấp GCNQSDĐ của 2 ông Ngạn và Vạn được UBND xã Lai Cách duyệt, đóng dấu ngày 01/04/1996, do chủ tịch Vũ Ngọc Ba ký đơn, tên ông Vũ Xuân Vạn xin cấp lại do ông Mai Công Ngạn ký đơn, không ghi ngày, tháng, năm, như vậy là không hợp lệ, không hợp pháp.

- GCNQSDĐ cấp cho ông Ngạn và Vạn ký ngày 30/03/1997, do chủ tịch UBND huyện Cẩm Bình Vũ Dương Hoằng ký, có ghi diện tích sử dụng của mỗi ông là 48m2 đất ở lâu dài tại xã Lai Cách, huyện Cẩm Bình, tỉnh Hải Dương là không đúng, vì: Ngày 01/01/1997, tỉnh Hải Dương chia tách thành 2 tỉnh Hải Dương và Hưng Yên. Ngày 17/02/1997, huyện Cẩm Bình chia tách thành 2 huyện Cẩm Giàng và Bình Giang. Ngày 24/09/1998, thị trấn Lai Cách được thành lập. So sánh với các dấu mốc lịch sử trên, thì ngày 30/03/1997 trên thực tế không còn huyện Cẩm Bình nữa, xã Lai Cách phải thuộc huyện Cẩm Giàng mới đúng.

Nhưng nghiêm trọng hơn là:

- GCNQSDĐ cấp cho 2 ông Ngạn và Vạn là ngày 30/03/1997, nhưng thực tế ngày 10/11/2001, thị trấn Lai Cách mới có tờ trình 3 cấp là UBND tỉnh Hải Dương, Sở Địa chính tỉnh, UBND huyện Cẩm Giàng để chuyển đổi mục đích sử dụng và hợp thức hóa việc thị trấn Lai Cách giao đất trái thẩm quyền khi chưa có quyết định của cấp trên.

Tại tờ trình có kèm trích lục ghi rõ “các vị trí xác định: các ao vua, cạnh kho bạc, ao giáp ranh khu dân cư (tức Ao Vối – PV), thôn Hoàng Đường, ao Dứa, thôn Tiền, ao Trụ, thôn Trụ”. Và phải thực hiện theo tinh thần NQ HĐND khóa 14 ngày 15/08/1994 và hội nghị 5 ngành đoàn thể họp ngày 28/04/1995 của xã Lai Cách trong đó ghi rõ đối tượng được tham gia đấu thầu là: “về phương thức tổ chức đấu thầu công khai để xác định người được giao và chỉ đấu thầu cho người dân có hộ khẩu tại địa phương”.

Như vậy căn cứ vào các quy định đối tượng được tham gia đấu thầu nêu trên, căn cứ vào tờ bản tự khai của ông Mai Công Ngạn viết ngày 24/06/2014 gửi Tòa án Nhân dân huyện Cẩm Giàng và bản án sơ thẩm số 06/2014/DS-ST, ngày 29/08/2014 của Tòa án Nhân dân huyện Cẩm Giàng xác định nhân thân đều ghi “hộ khẩu thường trú của ông Mai Công Ngạn là khu tập thể Công ty Xây lắp hóa chất, xã Đông Ngạc, huyện Từ Liêm, Hà Nội”, nên ông Mai Công Ngạn không thuộc diện có hộ khẩu tại địa phương và không đúng đối tượng được tham gia đấu thầu, đáng ra phải được loại bỏ ngay từ đầu mới đúng.

Chưa hết, tại GCNQSDĐ cho 2 ông Ngạn và Vạn cấp ngày 30/03/1997, lúc này còn là đất 03 chưa được cấp có thẩm quyền cho phép chuyển đổi thì đã được UBND huyện “đặc cách” ký cho thành đất ở lâu dài ghi rõ là 48m2, nhưng kỳ lạ thay tại GCNQSDĐ của ông Ngạn tờ số 3 kế bên thì lại vẽ hình sơ đồ đất là chiều dài cạnh mỗi bên là 19.5 và 19.0 x 4m  ngang = 78m2, tăng 30m2 so với 48m2 được cấp. Còn của ông Vạn chiều dài 19.0 x 4.0 = 76m2, tăng 28m2 so với 48m2 được cấp.

Sau khi xảy ra tranh chấp, ngày 10/05/2012, nghĩa là 6 năm sau, ông Ngạn đã vội vàng lên Phòng Tài nguyên Môi trường xin đính chính sửa chiều dài đất lại thành 12.0m x 4m =48m2, do Phó trưởng phòng TNMT huyện Nguyễn Khắc Nghĩa ký, nhưng của ông Vũ Xuân Vạn thì vẫn để nguyên không đính chính lại. Tại cấp sơ thẩm và cấp cao đều bảo vệ ông Ngạn và ông Vạn, cho rằng ông Ngạn đã trúng thầu hợp pháp, đã nộp tiền vào ngân sách, có phiếu thu với số tiền nộp trúng thầu 35.050.000đ và 2 GCNQSDĐ của 2 ông không được phép hủy, như vậy là “xâm phạm vào quyền và lợi ích hợp pháp của 2 ông”.

Ở đây đã có sự ngộ nhận, bởi phiếu thu tiền của ông Ngạn chỉ đơn giản ghi là: “Họ tên người nộp: anh Ngạn, địa chỉ: Nghĩa, về khoản nộp: nộp tiền mượn đất dịch vụ 95, số tiền 35.050.000đ”, nên phải hiểu đúng đây là tiền mượn đất dịch vụ chứ không phải là tiền nộp đất đấu thầu, vì ông Ngạn có thuộc diện có hộ khẩu tại địa phương để đấu thầu đâu? Đó là chưa kể tới nhiều văn bản thể hiện qua hồ sơ ở vụ án dân sự này của ông Mai Công Ngạn và Vũ Xuân Vạn lại bị vênh lệch thời gian, con dấu, nội dung rất “hồn nhiên” và đáng ngờ này. Đó là: ngày 16/10/1996 xã mới trình sơ đồ giao đất vậy mà ngày 01/04/1996 ông Ngạn, ông Vạn đã được xét duyệt cấp GCNQSDĐ để đề nghị huyện làm thủ tục.

Lại nữa, sơ đồ giao đất ngày 16/10/1996 con dấu sai, không đúng với thời điểm giao đất. Và ngày 30/03/1997 thì Chủ tịch huyện Vũ Dương Hoằng ký cấp. Ngày 30/03/1997, lại là ngày chủ nhật. Liệu có ông Chủ tịch nào lại “yêu dân” ,“vì dân” như ở Cẩm Bình, Hải Dương thế không ???

Thế mà tại phiên tòa xử sơ thẩm ngày 29/08/2014, thẩm phán Nguyễn Văn Chất còn luyến tiếc mà: “kiến nghị UBND huyện Cẩm Giàng thu hồi 2 GCNQSDĐ đã cấp cho ông Mai Công Ngạn và Vũ Xuân Vạn vào ngày 30/03/1997… để làm thủ tục cấp lại theo đúng quy định của Pháp luật”. Đề xuất “ngây thơ” này của thẩm phán Nguyễn Văn Chất đã bị tòa phúc thẩm phân tích, kết luận đề nghị này “vi phạm vào điều 32, Luật tố tụng dân sự”.

Còn tại phiên tòa xử phúc thẩm ngày 28/12/2015, đại diện UBND huyện Cẩm Giàng Nguyễn Khắc Nghĩa Phó phòng TN&MT huyện lại xác nhận “UBND huyện Cẩm Bình, nay là huyện Cẩm Giàng cấp GCNQSDĐ cho ông Ngạn, ông Vạn về cơ bản là theo trình tự, nhưng chưa đúng và chưa đủ thủ tục theo quy định của Pháp luật, đề nghị tòa xem xét giải quyết theo quy định của Pháp luật”. Đã làm chưa đúng Pháp luật, lại còn đề nghị cho đúng Pháp luật, ông Nghĩa quả là cán bộ quá tâm huyết với dân?

2, Về nguồn gốc sử dụng đất của ông Vũ Công Mái

Căn cứ vào các xác nhận của nguyên các lãnh đạo Đảng, chính quyền xã Lai Cách và thôn Hoàng Đường, với tờ bản đồ 299 thể hiện do xã quản lý, cũng đều thừa nhận ông Vũ Xuân Mái là người sử dụng từ năm 1972, có nộp thuế do thôn thu theo quy định của UBND xã liên tục cho tới năm 2014 ông Ngạn, ông Vạn đã ngộ nhận đâm đơn kiện ông Mái cướp đất của mình mà thôi.

Dư luận nhân dân cho rằng đúng ra ông Nghĩa là người tham mưu cho lãnh đạo khi phát hiện ra sai phạm nghiêm trọng thế này thì phải chủ động báo cáo lãnh đạo hủy 2 GCNQSDĐ để bảo vệ uy tín Đảng, chính quyền, chứ không phải tìm cách đối phó chống chế “vạch đường cho hươu chạy”, làm cho vụ án càng rắc rối phức tạp hơn, rồi đứng giữa làm người hưởng lợi “bôi trơn” để dàn xếp “tỷ số”, bất chấp có quá nhiều sai phạm nghiêm trọng có dấu hiệu hình sự từ cái gọi là kiểu “quy trình” của ông, đã làm cho gia đình bị đơn Vũ Xuân Mái bỗng chốc trở thành “khổ chủ”, cả đời lương thiện lam lũ làm ăn, nay phải vật lộn với cơn bão kiện tụng hao người, tốn của không biết còn tin vào đâu nữa?

Bất lực với đời, ngày 15/09/2015 ông Mái đã trút hơi thở cuối cùng để về với cõi người hiền để lại gánh nặng lên đôi vai người con gái cũng vừa mất chồng là chị Vũ Thị Hạ, sinh năm 1975, tiếp tục phải bất đắc dĩ theo kiện với các “người hùng” của làng, của huyện… chưa biết đến bao giờ bão giông bất công mới được người tử tế cầm đèn trời soi xét.

Viết tới đây, tôi càng thấm thía tinh thần NQ 4 của Trung Ương Đảng ta và lời nói tâm huyết của đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng “lò chống tham nhũng đã nóng rực lên rồi, củi khô, củi tươi cho vào cũng phải cháy… nhưng trên thì nóng, dưới còn lạnh… nhiều cán bộ xã phường, huyện vẫn như vua con…”.

Là người làm báo cách mạng, chúng tôi chứng kiến nhiều chuyện đời, việc đời còn có bất công, bất bình hầu hết đều xuất phát từ cơ sở, nên càng mong sao cuộc chiến chống tham nhũng, lợi ích nhóm của Đảng phải khẩn trương chuyển nhanh, chuyển mạnh về địa phương để bài trừ tận gốc các ông “vua con”, giải quyết việc không gắn ý Đảng lòng dân làm lẽ sống, nên họ không biết sợ dư luận, khi mà “quan còn ở xa, bản nha với dân thì gần”. Để dân ta bớt khổ, để niềm tin của nhân dân vào Đảng, Nhà nước được củng cố bền gốc, sâu rễ hơn.

Nguyễn Nam

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : đất đai hải dương tranh chấp sổ đỏ Cẩm Giàng

Tin Nhịp cầu bạn đọc tiếp theo

Tin Nhịp cầu bạn đọc mới nhất