Thứ Ba , 11:33, Ngày 23/04/2019

Gia đình và pháp luật

Người Thầy của tôi!

Tôi trở lại Sài Gòn vào một ngày cuối năm, thành phố đã bắt đầu chuyển mùa man mác, ánh đèn vàng hắt vào ban công, nơi tôi ngồi, đó là một quán cafe khá cũ kĩ, đâu đó vang lên bài hát "One More Time"!

Tôi giật mình vì sự trùng hợp đến lạ thường...bao nhiêu kí ức hiện về, nước mắt tôi giàn giụa...

4 năm trước, tôi sinh đứa con đầu lòng, khi cháu được ba tháng tuổi, thì phát hiện cháu đã bị ung thư máu, rồi qua đời sau đó không lâu. Trái tim tôi như tan nát, nỗi đau nào hơn thế, rồi chồng tôi lại theo người đàn bà khác, bỏ mặc tôi giữa cuộc đời cay đắng này.

Tôi dường như đã chết...

Hoạ sỹ Trung Đinh.

2 năm sau, từ miền Bắc, một mình tôi bay vào Sài Gòn, lang thang những công viên như một người điên dại. Cũng may mắn gia đình ba, mẹ tôi cũng khá giả, đủ lo cho tôi trong những ngày đen tối nhất của cuộc đời...

Tôi dừng lại một nơi rất lạ, nhưng rất quen - Hồ Con Rùa... hình như tôi đã nghe đâu đó trong kí ức, và bất chợt tôi nhớ, gần đây có một trung tâm dạy vẽ. Tôi vội vàng hỏi thăm và đăng kí ghi danh vào lớp.

Mọi thứ đã thay đổi từ đây, như một phép màu, như một nơi tôi bám víu và nương nấu cho một tâm hồn đang đổ nát.

Tôi chưa bao giờ nghĩ, và cũng không dám nghĩ rằng giữa cuộc sống đầy cay đắng và nghiệt ngã này, lại có một lớp học như thế, lại có một người Thầy như thế.

Vừa bước chân vào lớp, đập vào mắt tôi là một bình hoa hồng nhung đỏ, tươi tắn, phảng phất mùi tinh dầu dịu dàng, từng giai điệu của bài hát "Một lần" vang lên..."Một lần nào, mình đi lại đường xưa không em, dù đã trễ mùa hoa không về nữa, và chốn cũ đã thành mùa mưa nắng, đi lại một lần, rồi mãi mãi xa xăm...".

Thầy là người đã dạy cho tôi từng nét cọ đầu tiên, dạy cho tôi những kiến thức và kỹ năng hội hoạ, và quan trọng hơn hết là Thầy đã cho tôi hiểu như thế nào là sự chia sẻ, sự chân thành giữa người với người trong cuộc đời này.

Bốn tháng trôi qua, bốn tháng đã làm tôi nguôi ngoai nỗi đau của quá khứ, lòng yêu thương và trắc ẩn của Thầy, đã làm nhoà đi những gì đã trải qua của cá nhân tôi. Ngày cuối cùng của khoá học, tôi không dám đến, tôi không dám đối diện với Thầy để nói lời từ biệt, vì tôi biết chắc rằng tôi sẽ khóc thêm một lần nữa. Nếu như ngày trước tôi thường hay khóc cho cuộc đời của chính mình, thì hôm nay tôi sẽ khóc trong niềm hân hoan và biết ơn chân thành đến Thầy.

Mới đó mà đã 2 năm, hôm nay tôi đã có thêm một gia đình nhỏ, chồng tôi là Giám đốc của một công ty xây dựng, tôi thì mở một tiệm may áo dài và vẽ lên những sắc màu của cuộc sống.

Nhìn đoá hồng nhung trên bàn, tôi nhớ đến người Thầy đến vô vàn, cảm ơn làm sao cho vừa, khi chính Thầy đã cứu vớt cuộc đời tôi.

Người Thầy của tôi - Hoạ sỹ Trung Đinh

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : người thầy họa sĩ Trung Đinh

Tin Tốc hành Việt tiếp theo

Tin Tốc hành Việt mới nhất