Thứ Năm , 18:37, Ngày 13/12/2018

Gia đình và pháp luật

Có một tình yêu như thế qua tập thơ 'Lối ngỏ bên người'

Trên đời này, ngoài con người ra còn có hai điều rất khó hiểu và khó hiểu đúng nhất. Đó là tình yêu và văn chương.

Có ai dám nói rằng mình hiểu được thấu đáo, gốc rễ của văn chương và cũng có ai dám khẳng định mình định nghĩa được ngọn nguồn về tình yêu. Cầm trên tay tập thơ "Lối ngỏ bên người" (Ngô Tôn Nữ Ngọc Hương. Bút danh Hương Ngô) lại thêm một lần nữa tôi có cơ hội để nghiệm ra rằng: từ xưa cho đến nay chưa khi nào tình yêu trở thành một phạm trù thuộc về quá khứ, chưa khi nào tình yêu là đề tài cũ trong khát vọng muôn đời của con người. Nó luôn là mảnh đất mà nhân loại muốn kiếm tìm và dò thám.

"Lối ngỏ bên người" không "di chuyển" theo một trật tự nguyên tắc nghệ thuật bất biến nào để giãi bày tình yêu theo cách này hay cách khác. Tác giả chỉ đơn thuần thiết kế nên một con đường mang tên "lối ngỏ" như một cánh cửa lòng được tạc gợi qua tâm hồn người phụ nữ đã và đang yêu. Chính từng đường nét thiết kế chân thật đã khiến bạn đọc muốn khám phá, muốn tìm tòi bên trong cánh cửa ấy đựng chứa điều gì?

Tập thơ “Lối ngỏ bên người”

Cảm xúc, mềm mại, giàu hình ảnh là những thiện cảm tôi dành cho tập thơ đầu tay của Hương Ngô. Lúc người ta trữ tình nhất, dịu dàng nhất chính là lúc người ta yêu say đắm nhất và cũng là lúc con người ta sống đúng nghĩa nhất. Nhưng không phải thứ tình yêu nào cũng đủ sức cán ngã mọi rào cản tầm thường xung quanh. Chỉ có thứ tình xuất phát từ trái tim mới đủ ma lực để làm điều đó. Trong thơ chị tôi bắt gặp sợi dây kết nối vô hình này. Chị gửi gắm chiều sâu tâm hồn vào những vần thơ không dữ dội mà vẫn bật dậy chất tình si cuộn trào. Tôi thực sự "ngã" lòng trước những nốt ngân dài trong thơ chị, nó tựa như mạch ngầm rủ rỉ vào những đường dây cảm xúc ngự trị nơi trái tim người đọc:

Đố tìm thấy ở nơi nao

Có thêm nỗi nhớ ngọt ngào hơn em

(Tháng nhớ)

Em buông lơi một cuộc tình

Em buông nuối tiếc cho mình thảnh thơi

(Buông)

Trả anh về với đắm say

Còn tôi nhận lại tháng ngày chênh chao

Trả anh nắng đẹp trời cao

Để ngày đông giá thấm vào tim tôi

Trả anh yêu dấu một thời

Còn tôi giữ lại nửa đời thương đau

(Trả)

Ông hoàng thơ tình Xuân Diệu từng viết thế này: "Yêu và được yêu là sung sướng nhất trên đời", bởi thi sĩ khẳng định rằng "vì mấy khi yêu mà chắc được yêu". Nếu xét theo quan niệm của Xuân Diệu thì có lẽ "Lối ngỏ bên người" đúng với vế thứ hai nhiều hơn. Bởi nhân vật trữ tình dưới cái nhìn cảm quan của Hương Ngô yêu "đắm đuối" lắm, yêu hồn hậu lắm. Yêu như chưa "chắc được yêu". Nên thứ cảm xúc trong từng câu, từng tứ cứ thế chảy tan một cách tự nhiên, tự tại giữa muôn dòng nhớ nhung, khát khao da diết: "Trao chi có nửa nụ cười/ Để ta phải mất một đời tìm quên" (Phải chi). Đó là sự trải lòng của một người phụ nữ yêu mà chỉ biết cho đi là đủ: "Bây giờ cho đến muôn sau/ Lòng vương thương nhớ bạc đầu có quên" (Lối tình).

Suốt cả chiều dài của tập thơ, ta không tìm thấy một chút bóng dáng đáp từ của đối phương được đặt song hành cùng tình yêu lớn ấy. Nhưng qua lăng kính "tẩy rửa" của mình, Hương Ngô vẫn cho người đọc thấy được sự ấm áp, sự bắt gặp của một tâm hồn tri kỷ dành cho một tâm hồn tri kỉ sau những câu chữ nhân tình thắm đượm, sau "Lối ngỏ", chị đặt bên cạnh một người đặc biệt và duy nhất ấy:

Người lên tiếng kẻ im lìm

Người ngất ngây kẻ đắm chìm ngất ngây"

(Khát)

Xin hãy là con sóng thật dịu hiền

Cuốn đời em vào trong làn nước mát

Hãy là hoa tỏa hương thơ ngút ngát

Gọi mặt trời sưởi ấm trái tim yêu

(Anh)

Nhờ sự cộng hưởng của trái tim, Hương Ngô đã làm nên một nét vẽ cho tâm hồn tinh tế đa cảm của mình, để rồi nỗi lòng cứ hiện diện như một cách sáng tạo trên nền màu tưởng chừng như cũ kia. Cái độc đáo trong thơ chị không phải ở khả năng quan sát, mô phỏng, nó độc đáo ở khả năng chiếu rọi vào đối tượng bằng những tia xạ xúc cảm thât đẹp, trong trẻo và nên thơ. Độc giả tha hồ "bơi" giữa lớp hình ảnh thú vị ẩn ý dưới tấm rèm ngôn từ để rồi tự chiêm nghiệm, tự đúc rút. Quá trình thẩm thấu ấy như là hành trình ta trở về với chính mình sau lớp vỏ thường ngày được đậy che bởi những họa tiết, hoa văn ảo rỗng:

Nằm nghe tiếng thở của đêm

Ước ao giây phút môi mềm ta trao

Cuối trời... rụng... một vì sao

Tiếc thương ngày tháng ngọt ngào vụt trôi

(Ru tình)

Trăng nghiêng ánh sáng ngọc ngà

Em nghiêng môi thắm để mà đừng say

Đêm nghiêng bóng tối bủa vây

Em nghiêng người đổ tình đầy trong tim

(Nghiêng)

Cái hay của "Lối ngỏ bên người" là đôi khi ta như bị nhấn chìm hẳn vào cái tình của không gian rộng lớn của cả tập thơ, rồi lại được "đánh thức" một cách vô thức giữa khoảnh khắc đầy dư vị của cuộc đời, giống như ta được nếm một thứ gì đó rất đời, rất quen thuộc, nhưng cũng thật lạ và quyến rũ: "Chưa hoàng hôn đã bình minh/ Chưa lần gặp gỡ lửa tình đã nhen" (Tương tư). Đó như là mối quan hệ được xác lập giữa người viết và người đọc, là sự giao thoa của những tâm hồn yêu cái đẹp với nỗi niềm riêng trắc ẩn, đậm tình trong cõi thơ, cõi đời.

Hương Ngô không triết lý về lẽ yêu, không định nghĩa về tình yêu. Toàn bộ mạch cảm xúc trong thơ chị là những ngụ trú rất thực, rất người với những sắc thái điển hình làm nên chất thơ. Nó có vai trò chủ chốt lưu giữ cái tình, cũng như giúp cho mạch thơ đi vào quỹ đạo sáng tạo, làm nên sắc màu tích hợp cho "Lối ngỏ bên người" nói riêng và cho những sáng tác của Hương Ngô nói chung.

Tác giả Ngô Tôn Nữ Ngọc Hương.

Có rất nhiều những cung bậc cảm xúc khác nhau để diễn tả tình yêu, nhưng cảm xúc chủ đạo nuôi dưỡng cảm hứng sáng tạo xây cất nên chân dung Hương Ngô trong "Lối ngỏ bên người" chính là nỗi nhớ mong đến khát khao cồn cào da diết của một trái tim yêu mãnh liệt.

Chính bởi sự không mới của đề tài đã tạo thêm một thử thách cho người cầm bút, cửa ải khó vượt của những cây viết "thơ tình" để đạt tới cái mới, đạt đến ngưỡng tuyệt đích. Nhưng với Hương Ngô, chị đã thể hiện được bản lĩnh và khả năng làm chủ tư duy, đồng thời biết tháo mở nút một cách linh hoạt trong việc dẫn lộ cảm xúc; cá nhân tôi đánh giá đó là sự thành công ở một cá tính thơ mà sự nghiệp chính lại không phải là thơ như chị. Tôi gọi đó là sự trở về của tâm hồn và tôi thích cách chị thả hồn vào thơ như thế để có một tình yêu như thế.

Lương Thu Huyền

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : tình yêu tập thơ văn chương

Tin Tốc hành Việt tiếp theo

Tin Tốc hành Việt mới nhất