Thứ Hai , 19:54, Ngày 16/09/2019

Gia đình và pháp luật

Chuyện về người phụ nữ của 'Chi bộ Thép' Hàm Rồng

Bà là một trong số ít những người của “Chi bộ Thép” còn sót lại sau hơn 50 năm - kể từ ngày Hàm Rồng đánh thắng giặc Mỹ xâm lược.

Qua những dòng hồi ức của bà, tôi như được xem lại những thước phim tư liệu sống động, chận thực và quý giá… Những thước phim ấy kể về một thời bi tráng mà hào hùng của dân tộc.

Cầu Hàm Rồng Thanh Hóa.

Cuối tháng Tư, khi những cơn gió Lào đem theo hơi nóng, bắt đầu thổi ràn rạt qua những dừa bên bờ sông Mã cũng là lúc người xứ Thanh tìm về về cầu Hàm Rồng, nơi có những địa danh đã tạc vào hình hài sông núi như: Đồi Quyết Thắng, làng Nam Ngạn, Hạc Oa… để tưởng nhớ, kể cho nhau nghe về một thời máu lửa, oanh liệt và thắp những nén hương tri ân, ngưỡng vọng với những người đã ngã xuống cho non sông, trong cuộc kháng chiến chống Mỹ vĩ đại của dân tộc.

Hơn 50 năm đã đi qua, với lớp chúng tôi, nó là quãng thời gian đằng đẵng, đủ để quên đi nhiều thứ, nhưng với bà - người đã trực tiếp tham chiến trên trận địa Hàm Rồng năm ấy, nó nhẹ bẫng như một tiếng thở, mọi thứ vẫn còn vẹn nguyên như vừa xảy ra đâu đó ngày hôm qua. Qua những dòng hồi ức của bà, tôi như được sống và chứng kiến một thời đạn bom khốc liệt, bi tráng mà hào hùng của cả dân tộc. Bà là Lê Thị Thiết, người làng Hạc Oa, phường Đông Cương, TP Thanh Hóa - một trong những Đảng viên của “Chi bộ Thép” năm xưa.

Năm 1965, bà vừa tròn 16 tuổi, là cô nữ sinh bước vào kỳ cuối của năm học lớp bảy. Đây cũng là lúc đế quốc Mỹ dùng máy bay, leo thang đánh phá miền Bắc sau những thất bại liên tiếp trên chiến trường miền Nam. Cầu Hàm Rồng trở thành một trong những mục tiêu phải triệt hạ bằng mọi giá của không lực Hoa Kỳ.

Thời ấy, làng Hạc Oa quê bà trở thành quân y viện tiền phương, trạm trung chuyển xăng dầu, vũ khí cho chiến trường miền Nam. Suốt trong những năm từ 1965 - 1967, máy bay Mỹ điên cuồng bắn phá cầu Hàm Rồng và các làng phụ cận từ 8h sáng đến 4h chiều. Nhìn lớp lớp người ra trận, vô số thương binh chuyển về làng sau mỗi đêm đánh B52, bà đã gác lại mộng sách đèn, đăng ký tham gia vào đội dân quân du kích của làng. Vì dáng người mảnh khảnh lại “được học hành tử tế” nên bà được phân công nhiệm vụ vừa tiếp nước cho mặt trận đồi Quyết Thắng, vừa làm thủ kho lương thực.

Bất kể ngày đêm, cô dân quân có dáng người bé nhỏ Lê Thị Thiết vẫn hăng hái cùng đoàn dân công hỏa tuyến, len lỏi dọc theo những chiến hào, gánh nước, cơm, tải đạn… lao vào lưới bom, tiếp tế cho các trận địa pháo phòng không, bảo vệ cầu Hàm Rồng. “Lấy sức ở đâu ra ư!? Chỉ biết mỗi lần tải thương, nhìn những chiến sĩ người đẫm máu, nằm thoi thóp trên cáng, mình và mọi người chỉ biết nuốt nước mắt vào trong. Sau mỗi đợt bom giặc ném xuống làng, lại có dăm người họ hàng, chòm xóm hiền lành không tìm thấy xác, vài căn nhà mái rạ bị lửa bom na – pan thiu rụi, lòng căm thù giặc Mỹ lại trào lên. Có lẽ, đấy là động lực để mình và hàng vạn người dân chân chất khác quên đi sự sống chết, lao vào cuộc chiến!” - Bà lý giải. Giọng bà trở nên trầm lắng, xa xăm.

Giặc đến thì phải đánh! Khí thế ấy cuốn tất cả vào cuộc chiến vệ quốc. Các cụ già trong làng còn cầm được súng thì thành lập những tổ đội lão dân binh, các em thiếu nhi thì theo chân dân công tiếp nước, đem cơm, phụ nữ tham gia tải thương, tải đạn lên trận địa. Cũng trong suốt trong những năm từ 1965 - 1967, làng không có khái niệm “ngủ”. Bà cũng như mọi người, sau mỗi đợt bom lại tranh thủ thay nhau ăn tạm gì đó lót dạ, dựa lưng vào chiến hào chợp mắt ít phút lấy sức.

Nhiều đồng đội đã ngã xuống ngay trên đôi tay gầy nhẳng, sạm đen của bà. Sự hi sinh là không thể đo đếm bằng những con số giản đơn. Lớp này tan đi, lớp khác lại thế chân, miệt mài lao vào trận chiến. Với sự quả cảm, gan dạ và trách nhiệm của mình, chỉ một năm sau khi tham gia vào đội du kích, bà được bầu làm Trung đội trưởng Trung đội tự vệ, phụ trách khẩu 12 ly 7, trực tiếp bảo vệ Đại đội pháo 36, mặt trận đồi Quyết Thắng và được kết nạp Đảng khi chưa tròn 18 tuổi.

“Khi ấy, các anh ở trên đắn đo lắm! Đắn đo vì mình chưa đủ tuổi để được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Nên sau khi có quyết định, mình phải chờ thêm mấy tháng mới được làm lễ kết nạp chính thức. Lúc đứng đọc lời thề, nước mắt cứ thế chảy mà không kìm lại được! Vui và tự hào không nói nên lời!” - bà Thiết nhớ lại ngày mình được kết nạp vào Đảng.

Ngày ấy, giữa lúc bom đạn ngút trời, bà cũng yêu - thứ tình cảm giản dị, trong sáng của cô gái buổi mới lớn. Người yêu của bà là chàng thanh niên trong đội dân quân cùng làng, hơn bà 2 tuổi. Sau loạt bom đêm, giữa những chớp giật từ pháo phòng không, anh nắm lấy đôi bàn tay chai sần mà ấm nóng của bà, nói trong hơi thở “Mình cưới nhau nhé!”.

Bà vui lắm, nhưng có thể hạnh phúc sao được khi quê hương còn chìm trong lửa thù. Bà gật đầu đồng ý nhưng đưa ra với anh một điều kiện: Phải sau khi Bắc Nam liền một dải, đất nước hoàn toàn độc lập, mới tổ chức lễ cưới. Anh không nói thêm gì, chỉ nhìn thật lâu vào mắt bà rồi gật nhẹ. Ngay trong sáng hôm sau, anh nhập ngũ, theo những đoàn quân hối hả vào Nam. “Sau này, khi đất nước đã hoàn toàn độc lập, nhiều đêm nằm ngẫm lại, mình thương anh ấy quá. Thương cho một mối tình đẹp. Nhưng chỉ thương thôi chứ chưa bao giờ mình hối hận vì những điều đã qua!”, giọng bà trầm xuống, xa xăm.

Sau thời kỳ đình chiến từ 1968 - 1970, giặc Mỹ lại tiếp tục leo thang trở lại, bắn phá miền Bắc. Cầu Hàm Rồng một lần nữa trở thành mục tiêu của máy bay Mỹ. Bà còn nhớ như in cái ngày giặc Mỹ trút tang thương lên quê hương của bà. 7h tối ngày 21/4/1972, như thường lệ, sau khi mặt trời khuất sau dãy núi Hàm Rồng, bà lại cùng đại đội dân quân hơn 100 người tải lương, nước uống và đạn dược lên cho Đại đội pháo cao xạ 36.

Bất thần, một phi đội máy bay phản lực, hộ tống B52, từ hướng Tây Nam, vượt qua lưới lửa pháo phòng không của ta, bổ nhào về phía làng Hạc Oa. Bà và các đồng đội chỉ kịp nhảy xuống hầm trú ẩn. Đất trời như đảo lộn, mùi phốt pho của bom na – pan cháy khét lẹt đông đặc… Ngay sau khi dướt tiếng bom, bà ào lên, chạy về làng.

Từ sườn đồi nhìn về, làng chìm trong khói lửa. Kho xăng dầu nhà nước bị trúng bom bốc cháy dữ dội. Tiếng kêu khóc, tiếng gọi tìm nhau xé lòng trong đêm. Trong trận ném bom rải thảm điên cuồng này, làng Hạc Oa đã có 350 căn nhà bị phá hủy hoàn toàn, 68 dân thường (chủ yếu là người già và trẻ em) bị thiệt mạng, hàng trăm người khác bị thương, căn nhà của gia đình bà cũng bị bom Mỹ thổi bay mất.

“Chạy về đến làng, chứng kiến những tang thương, chân mọi người đều khuỵu xuống, nhưng tuyệt đối không ai khóc. Chỉ thấy trong lòng mình trào lên một nỗi căm hờn, uất hận… Có lẽ, chiến thắng oanh liệt của quân và dân ta tại cầu Hàm Rồng cũng một phần xuất phát từ những căm hờn như thế!” - bà Thiết không dấu được những giọt nước mắt của mình khi nhắc lại thời khắc tang thương, bi tráng của làng.

Cũng trong năm 1972, Chi bộ Đảng của bà được phong tặng danh hiệu “Chi bộ Thép”.

Cuộc kháng chiến vệ quốc ca khúc khải hoàn, bà được cấp trên cử đi học tại Trường Cao đẳng Sư phạm Đà Nẵng, rồi được trường giữ lại công tác cho đến khi về nghỉ hưu. Trở lại làng Hạc Oa, cha mẹ già khuất bóng, anh chị em trong gia đình mỗi người một cuộc sống riêng. Bà gom chút vốn liếng dành dụm được, cất lại căn nhà của bố mẹ trên nền đất xưa, chăm chút cho đứa con nuôi.

Bà Lê Thị Thiết trong cuộc sống thường nhật của mình tại làng Hạc Oa.

Có lẽ, những người đã đi qua cuộc chiến, chứng kiến tất cả những đau thương mất mát, những khốc liệt, li tán, những hân hoan như bà, giờ chỉ còn sống bằng những mảnh ký ức có đôi khi là rời rạc, chắp nối. “Vì sao bà không lập gia thất khi đất nước đã thống nhất?!” - tôi thắc mắc. Bà cười buồn buồn bảo: “Sau khi hòa bình lập lại, cũng có vài người đến ướm lời, chắp duyên nhưng mình không không thực sự rung động trước ai. Có lẽ những tinh khôi, bỡ ngỡ ban đầu trao gửi trong cái đêm bom đạn năm xưa hết rồi.

Thời gian trôi qua, mình cũng quên luôn ý định tìm cho mình một chỗ dựa tinh thần khi xế bóng! Nói vậy thôi, nhưng mình còn sống đến hôm nay cũng đã là may mắn hơn rất nhiều đồng đội! Với những người thế hệ mình, được thấy quê hương, đất nước đổi mới - đấy cũng là một hạnh phúc lớn lao không dễ gì ai cũng có được!”.

Tiến Anh

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : Thanh Hóa chiến tranh Chi bộ thép Hàm Rồng kháng chiến chống Mỹ

Tin Nhân vật - Sự kiện tiếp theo

Tin Nhân vật - Sự kiện mới nhất