Thứ Tư , 11:21, Ngày 21/11/2018

Gia đình và pháp luật

Cẩm Giàng, Hải Dương: Lại một bản kháng nghị 'trên trời rơi xuống'

Liên quan đến vụ tranh chấp đất đai ở Cẩm Giàng, Hải Dương, sau 2 phiên tòa sơ và phúc thẩm, ông Ngạn và ông Vạn lại gửi đơn kháng nghị lên TAND Cấp cao tại Hà Nội đòi quyền lợi?!

Chúng tôi đã đăng bài về vụ tranh chấp đất đai của ông Mai Công Ngạn và Vũ Xuân Vạn (nguyên đơn) với lý do ông Vũ Xuân Mái chiếm đoạt đất của hai ông Ngạn và ông Vạn. Một vụ việc tưởng chừng dễ giải quyết thế nhưng Tòa lại xử không xét đến nguồn gốc sử dụng đất khiến bản án có quá nhiều mâu thuẫn.

Tại bài "Vì sao cả 2 phiên tòa Sơ phúc thẩm đều thống nhất hủy sổ đỏ?", chúng tôi đã đưa ra 6 điểm sai phạm nghiêm trọng còn có dấu hiệu cố ý làm sai lệch hồ sơ, đã dẫn tới nhiều cơ quan công quyền bị sai theo, đẩy người dân vào vòng xoáy kiện tụng lẫn nhau, bởi các quyết định trái chiều khi bị vướng vào “ma trận” của một đống hồ sơ bất nhất về nội dung và thời gian, đã không được hoặc chưa được cơ quan tố tụng phân tích mổ xẻ triệt để, nhằm tìm ra giải pháp đúng, để xử lý vụ việc có trách nhiệm nhân văn và đúng pháp luật.

Chị Vũ Thị Hạ (bị đơn) đang trình bày với phóng viên.

Vì thế, sau 2 phiên sơ thẩm của Tòa án nhân dân huyện Cẩm Giàng và phúc thẩm của Tòa án nhân dân tỉnh Hải Dương, ông Mai Công Ngạn và bà Vũ Thị Nụ, cùng ông Vũ Xuân Vạn, bà Mai Thị Thủy lại tiếp tục gửi đơn lên Tòa án nhân dân cấp cao tại Hà Nội, xin được kháng án phúc thẩm để đòi quyền lợi hợp pháp cho mình?!

Tại Quyết định kháng nghị Giám đốc thẩm số 28/2018/KN-DS, do Phó Chánh án Tòa án nhân dân cấp cao tại Hà Nội Ngô Tiến Hùng ký, lại phân tích rồi bác bỏ 2 án dân sự sơ và phúc thẩm của Hải Dương và cho rằng “việc thu hồi 2 GCNQSDĐ của ông Ngạn và Vạn là không thống nhất, làm ảnh hưởng tới quyền lợi, lợi ích hợp pháp của các đương sự (là các ông Ngạn và Vạn)”.

Vì các lẽ đó, Tòa án cấp cao tại Hà Nội quyết định:

“1. Kháng nghị đối với bản án dân sự phúc thẩm số 35/2015/DS-PT, ngày 28/12/2015, của Tòa án nhân dân tỉnh Hải Dương, về vụ án “Tranh chấp kiện đòi tài sản là QSDĐ” giữa nguyên đơn là ông Mai Công Ngạn và bà Vũ Thị Nụ, với bị đơn là ông Vũ Xuân Mái và người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan…”.

2. Đề nghị UB Thẩm phán Tòa án nhân dân cấp cao tại Hà Nội xét xử giám đốc thẩm, hủy án dân sự phúc thẩm nêu trên và bản án dân sự sơ thẩm số 06/2014/DS-ST ngày 29/08/2014 của Tòa án nhân dân huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương; giao hồ sơ vụ án cho Tòa án nhân dân huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương giải quyết theo quy định của Pháp luật.

3. Tạm đình chỉ thi hành bản án dân sự phúc thẩm nêu trên, cho đến khi có quyết định giám đốc thẩm”.

Như vậy, quyết định kháng nghị giám đốc thẩm đã không xem xét, nghiên cứu kỹ hồ sơ, nên không phát hiện được các sai phạm mà báo chí đã thu thập, phản ánh. Vì vậy đã ra quyết định bảo vệ gọi là quyền lợi và lợi ích hợp pháp của 2 ông Ngạn và Vạn, mà theo Tòa án cấp cao tại Hà Nội, quyền lợi hợp pháp đó thể hiện qua 2 GCNQSDĐ, mà 2 giấy này lại không thống nhất trong một chỉnh thể gọi là quy trình đúng theo quy định của pháp luật.

Các thông tin, nội dung, con dấu đều vênh lệch với thời gian để đề nghị được cấp. Sự vênh lệch sai phạm này không cần phải là người có nghiệp vụ tinh thông mới nhận biết được, mà chỉ cần người có tâm, có trách nhiệm thượng tôn pháp luật, chịu khó ngồi phân tích trong vài tiếng là sẽ phát hiện ra sai phạm các quy trình này ngay.

Do vậy, phải khẳng định rằng việc cấp GCNQSDĐ cho 2 ông Ngạn và Vạn là có vấn đề không minh bạch, nếu không muốn nói là có khuất tất trong lúc tranh tối, tranh sáng khi Hải Hưng tách tỉnh và Hải Dương tách huyện khi con dấu bị lợi dụng “nhập nhèm” để cán bộ trục lợi. Vì việc tách tỉnh, tách huyện là chủ trương lớn của Đảng, Nhà nước, phải được Quốc hội nước CHXHCNVN thông qua, mà con dấu biểu tượng quyền lực của mỗi địa phương, không phải là thứ công nghệ cao siêu khó khăn gì mà phải mất hàng tháng, hàng năm mới khắc xong để phải dùng con dấu cũ như báo chí đã đưa ra bằng chứng do chính các cơ quan công quyền của Hải Dương cung cấp.

Để bạn đọc tiện theo dõi, chúng tôi xin điểm lại sai phạm trong quá trình xét, cấp GCNQSDĐ của 2 cấp thị trấn và huyện như sau:

1. Sơ đồ giao đất đấu thầu kinh doanh dịch vụ của UBND xã Lai Cách vào ngày 19/06/1996, thời điểm này con dấu xã Lai Cách thuộc huyện Cẩm Bình tỉnh Hải Hưng, chứ không phải là con dấu đã đóng lại là huyện Cẩm Giảng, tỉnh Hải Dương. Con dấu này đã đóng sau gần 1 năm Hải Hưng được tách thành 2 tỉnh Hưng Yên và Hải Dương vào ngày 01/01/1997, như vậy là không hợp pháp.

2. Đơn xin cấp GCNQSDĐ của ông Vũ Xuân Vạn và Mai Công Ngạn không ghi ngày, tháng, năm, riêng đơn của ông Vạn lại do ông Ngạn ký, đơn không hợp lệ và không hợp pháp vẫn được UBND xã Lai Cách xét duyệt đề nghị UBND huyện Cẩm Bình cấp GCNQSDĐ, là không có giá trị pháp lý.

3. Ngày 30/03/1997, ông Ngạn và ông Vạn đã được UBND huyện Cẩm Bình cấp GCNQSDĐ cho 2 ông, lại ghi “được quyền sử dụng 48 m2 đất tại xã Lai Cách, huyện Cẩm Bình, tỉnh Hải Dương và đóng dấu UBND huyện Cẩm Bình tỉnh Hải Dương là sai. Vì ngày 01/01/1997 huyện Cẩm Bình cũng đã tách thành 2 huyện Bình Giang và Cẩm Giàng, nên con dấu ghi Cẩm Bình là không còn giá trị pháp lý nữa.

4. Ngày 30/03/1997, ông Ngạn và ông Vạn đã được cấp GCNQSDĐ nêu trên, nhưng thực tế đến năm 2001, UBND xã Lai Cách mới trình hồ sơ gửi UBND huyện Cẩm Giàng xét duyệt cấp GCNQSDĐ cho 2 ông Ngạn và ông Vạn là không hợp lệ và không hợp pháp.

5. Đơn xin cấp GCNQSDĐ của ông Ngạn và Vạn không khớp với số điện tích được giao theo biên bản giao đất ngày 16/10/1996 của UBND thị trấn Lai Cách là 50m2, chứ không phải 48m2 như sổ đỏ đã ghi.

6. Danh sách các hộ xin cấp GCNQSDĐ là bản photo, không có ngày, tháng, năm và con dấu xác nhận,

Do vậy, theo chúng tôi việc bắt đầu phải làm ngay của các cơ quan công quyền, luật pháp là phải thống nhất ý chí, yêu cầu hủy bỏ ngay GCNQSDĐ của 2 ông Ngạn và Vạn do UBND huyện Cẩm Bình (nay là Cẩm Giàng) cấp, vì trình tự xin cấp vừa không hợp lệ lại không hợp pháp, để 2 ông Ngạn và Vạn không còn ngộ nhận một cách “hồn nhiên” là đất hợp pháp của 2 ông đang được pháp luật bảo vệ để đi “múa” với các cấp.

Cũng tại phiên tòa xử phúc thẩm ngày 28/12/2015, ông Nguyễn Khắc Nghĩa Phó phòng Tài nguyên và Môi trường huyện Cẩm Giàng cũng thừa nhận “từ năm 1997, phòng TNMT huyện Cẩm Giàng không còn lưu giữ sổ mục kê, sổ địa chính… nên không cung cấp được cho Tòa - ông Nghĩa cũng xác định “về cơ bản cấp GCNQSDĐ cho ông Ngạn và ông Vạn là theo trình tự, nhưng chưa đúng và chưa đầy đủ thủ tục theo quy định của pháp luật”.

“Chưa đúng và chưa đầy đủ theo quy định của Pháp luật”, tức là sai phải thu hồi hủy 2 GCNQSDĐ.

Đồng thời tiến hành mời công an vào cuộc để điều tra, trưng cầu giám định, có kết luận thỏa đáng xem có dấu hiệu hình sự lợi ích nhóm, lợi dụng chức quyền để làm sai lệch hồ sơ tham nhũng, ăn hối lộ không? Sau đó mới xem xét tới việc đấu thầu có công khai, có đúng đối tượng không? Có theo đúng Luật Đất đai năm 1993 không? Có như vậy mới giải quyết tận gốc của vụ việc và chấm dứt kiện tụng kéo dài. Đó còn là trách nhiệm, lương tâm và nghĩa vụ cao cả của các cơ quan Pháp luật, công quyền khi được Đảng Nhà nước giao cho làm con “mắt thần” giữ nghiêm kỷ cương phép nước cho đất nước.

Nguyễn Nam - Nhật Anh

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : đất đai mâu thuẫn tranh chấp nguồn gốc đất

Tin Hồ sơ điều tra tiếp theo

Tin Hồ sơ điều tra mới nhất