Trước khi bố chồng mất, ông để lại một bản di chúc gây tranh cãi. Ông để lại hết 3 xào đất cho tôi sở hữu và có trách nhiệm chăm sóc mẹ chồng lúc cuối đời.
Nói xong một tràng, anh rể tắt máy, còn bố mẹ tôi chỉ biết lau nước mắt. Điều chúng tôi bất ngờ nhất là giọt nước mắt của ông bà và sự buông bỏ của anh rể đã có tác dụng.
Có bao nhiêu tiền, bố trả hết nợ cho chị dâu, tiền lương hưu chỉ đủ ăn, vì thế lúc ông nhập viện cần khoản tiền hơn 500 triệu để chữa trị thì chị ấy bỏ ra hết.
Về đến nhà đã là 7 giờ tối, bước vào nhà tôi thấy chồng cùng bố mẹ chồng đang ngồi cắn hạt dưa, xem phim ở phòng khách. Cả nhà 3 người cô em chồng sống gần đó cũng tới.
Tôi hít một hơi thật sâu và đẩy cửa vào. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi choáng váng. Chồng tôi đang ôm một cô bé trong lòng, cô ấy đang không ngừng khóc lóc và bên cạnh là một người phụ nữ trung niên ốm yếu.
Lời nói của con trai làm con dâu im bặt không dám nói gì nữa. Con tôi thật may mắn có được người vợ cam chịu, tôi tin chắc sẽ có ngày các con tự kiếm được tiền và có cuộc sống tươm tất.
Cô ấy mới về nước mấy hôm, nghe thấy tôi bán hàng ngoài chợ, vợ đã tìm đến và bảo mua hết trái cây và nhắc tôi bỏ lên xe. Sau đó vợ đẩy tôi lên xe và bắt về nhà ngoại nói chuyện.