Chủ nhật, 15:05, Ngày 08/12/2019

Gia đình và pháp luật

Giọt lệ đắng dưới chân Thành cổ Quảng Trị

Tôi cảm thấy phải sống và có ý nghĩa của những ngày còn lại ít ỏi cho xã hội. Tôi đã phải trả giá cho những sự chơi bời phóng đãng bằng căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS...

Chúng tôi vào Thành cổ Quảng Trị một ngày đầu hè chang chang nắng, nhưng màu xanh của cỏ non trong Thành làm dịu đi cái nóng ghê gớm từ những triền núi phía Tây dội về. Nơi đây, có bao nhiêu máu xương đã đổ xuống vì màu xanh ấy. Nhà lưu niệm của khu di tích Thành cổ là nơi khiến nhiều người xúc động nhất, vì nó ghi lại những chứng tích không thể nào quên về “mùa hè đỏ lửa” năm 1972 ấy. Và cũng là nơi để những người đồng chí, đồng đội, những người con trên mọi miền đất nước hội tụ về đây, ghi lại những dòng cảm xúc, suy  tưởng… trân trọng và cảm phục nhất. Thiêng liêng hơn, đó cũng là nơi để người ta tự vấn mình và nhỏ xuống trang giấy những giọt lệ cay đắng…

Thành cổ Quảng Trị, nơi ghi lại những chứng tích không thể nào quên về “mùa hè đỏ lửa” năm 1972.

Anh Trần Khánh Khư – Phó Ban quản lý khu di tích Thành cổ Quảng Trị cho biết: “Mỗi tháng, nhân dân đến thăm viếng lại ghi hết một cuối sổ lưu niệm dày gần 10 cm”. Anh còn nhớ, vào một buổi chiều cuối đông, có một thanh niên chừng 30 tuổi đã ngồi rất lâu bên cuốn sổ này và viết lên đó những dòng chữ ngả nghiêng, run rẩy: “Hôm nay, tôi là K.T.N, trú tại Thịnh Quang – Đống Đa – Hà Nội, đã đi thăm viếng nghĩa trang Thành cổ Quảng Trị – một di tích đã đi vào tiềm thức của bao thế hệ thanh niên Việt Nam. Tôi cảm thấy tự hào là con em của những người đã sống và chiến đấu, hy sinh cho độc lập và Tổ quốc.

Tôi cảm thấy phải sống và có ý nghĩa của những ngày còn lại ít ỏi cho xã hội. Tôi đã phải trả giá cho những sự chơi bời phóng đãng bằng căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS. Những ngày còn tồn tại và sống trên cõi đời này, tôi xin hứa với bản thân và trước anh linh của những người đã hy sinh là phải cai nghiện được, sống thật tốt và giúp đỡ bất cứ ai trong khả năng có thể”.

Điều đáng nói là dưới những dòng chữ ấy, anh K.T.N còn để lại tên, địa chỉ, số điện thoại của mình, nhờ vậy chúng tôi đã dễ dàng tìm và gặp anh. Nhưng vì cần phải giữ bí mật cho anh N. nên trong bài viết này, chúng tôi không công bố các thông tin trên. Nhưng những dòng cảm xúc ngắn ngủi ấy đã được rất nhiều người đọc và đều có chung cảm nhận: Đó là những lời thú tội muộn màng của một người dũng cảm. Vậy điều gì đã làm người thanh niên đứng bên bờ của cái chết này lại có những suy nghĩ như vậy?

"Tôi đã đánh cược cuộc đời mình vào những điều phù phiếm"

Khi gặp được K.T.N, chúng tôi đã rất mừng. Dựa theo địa chỉ và số điện thoại mà N ghi trong sổ lưu niệm của Thành cổ Quảng Trị, sau chuyến đi công tác, trở về Hà Nội, chúng tôi đã chủ động tìm gặp anh. Ban đầu, gia đình rất khó khăn trong việc tiết lộ về N khiến chúng tôi nghĩ: Hay là anh đã được gia đình đưa đi cai nghiện hoặc sống cách ly. Nhưng không ngờ anh vẫn sống và làm việc bình thường…

Trông bên ngoài, N hoàn toàn khỏe mạnh, đẹp trai, thậm chí còn trẻ hơn cái tuổi 30. Trong buổi tiếp xúc với chúng tôi, N đã kể lại “hành trình sa ngã” của mình bằng một sự ân hận… chân thành: “Tôi đã đánh cược cuộc đời mình vào những điều phù phiếm…”.

Sinh ra trong một gia đình có ba anh em, tuy không thuộc hàng “phú quý đại gia” nhưng N được bố mẹ cưng chiều. Sau khi tốt nghiệp PTTH, N thi trượt đại học rồi đi làm. Ban đầu, N làm việc văn phòng của một công ty Hàn Quốc. Sau đó nhờ mối quen biết mà N đã vào làm việc tại Phòng Kỹ thuật của Dự án xây dựng Tháp Hà Nội. Làm việc tại dự án lớn, đồng tiền với N kiếm ra dễ dàng hơn. Mỗi tháng, lương và thu nhập thêm, N có khoảng 10 triệu đồng.

Có tiền trong tay, N bắt đầu tìm cách để tiêu nó. Bắt đầu từ những trận bia rượu, rồi đến những tối hát karaoke thâu đêm, N đã bị “nàng tiên nâu” ở ổ “Lương Ngọc Quyến… “hớp hồn” lúc nào không biết. Trượt dài trong các cuộc chơi, N đã bị kết án 3 năm tù vì tội cố ích gây thương tích. Ba năm sống ở trại cải tạo, N mới thấm thía nỗi cô đơn, tủi hờn. Mỗi lần bưng bát cơm ăn, lại nhớ từng bữa cơm gia đình đầm ấm, dù rau muối nhưng thật hạnh phúc. Khi ra tù trở về nhà, N tự nhủ sẽ không chơi bời, sẽ “hoàn lương”, lo cai nghiện và tu chí làm ăn để lập gia đình.

Không ngờ, trong một lần bị tai nạn gẫy chân phải vào viện, N đã phát hiện ra mình đã bị nhiễm căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS. Thời gian đầu biết mình bị bệnh, N. lâm vào khủng hoảng tinh thần. Cũng như nhiều người “cùng cảnh” hồi ấy, N có những ý nghĩ sẽ làm mọi việc để trả thù đời. Thế là trong nhiều ngày, N đã đi lang thang trong “xóm liều” Thanh Nhàn và bãi rác Thành Công. Ở đó, N được tận mắt chứng kiến những mảnh đời phiêu bạt đến đây bằng nhiều con đường. Cũng ở đây, N được chứng kiến những cơn “sốc thuốc” và nhiều cái chết quằn quại, đớn đau của những con nghiện… mới thấy tủi nhục…

Cái chết của “người tử tế” cũng khác hẳn với những cái chết đầy “tội lỗi”. N tâm sự: “Phải cùng trong hoàn cảnh ấy mới thấu hiểu nỗi đau của những kẻ lỗi lầm. So với họ, mình vẫn còn hạnh phúc chán, vì mình vẫn có một gia đình. Bố mẹ mình rất thương con, nên bây giờ làm gì mình cũng nghĩ đến bố mẹ…”.

Rồi N chợt nghĩ: Cho dù hai mươi, ba mươi năm hay lâu hơn nữa, có lẽ người ta cũng vẫn chưa tìm ra phương thuốc để chữa trị căn bệnh này. Anh tự hứa với bản thân là sẽ sống thật tốt để hành trình đi đến cái chết của mình được thanh thản. Anh bắt đầu xin đi làm rất nhiều việc khác nhau.

Cách đây vài tháng, anh lái xe cho một số cơ quan và bây giờ làm lễ tân cho một nhà hàng. Nhờ công việc được tiếp xúc với nhiều người, N thấy vơi đi áp lực với cái chết và không phải nhìn thấy sự rầu rĩ của cha mẹ, người thân. Về đến nhà đã khuya, N lại tìm cách vùi mình vào trong giấc ngủ chứ không tụ tập ở quán xá, đêm hôm như trước đây nữa. Gần đây, N tự nguyện ra ở “cách ly” tại một căn nhà nhỏ khác của gia đình, vì trong nhà đã có cháu nhỏ. Bố mẹ N rất thương con nên họ đã định bán căn nhà này lấy tiền cho N.

Tôi hỏi N: “Chắc phải có lý do nào đó nên anh mới có những dòng suy nghĩ như đã ghi trong cuốn sổ lưu niệm ở Thành cổ Quảng Trị?”. Câu trả lời thật bất ngờ: “Mình từ nhỏ đã yêu thích môn Lịch sử. Mình biết rằng, nếu không có Cách mạng Tháng Tám chúng ta không thể có cuộc sống tốt đẹp như ngày hôm nay. Mặc dù trước Cách mạng, ông bà mình làm lý trưởng giàu lắm, nhưng sau đó thì mất hết của cải. Vào Thành cổ, mình thực sự xúc động. Cùng là những cái chết, nhưng ý nghĩa của nó hoàn toàn khác nhau. Đã có hàng vạn thanh niên, học sinh Hà Nội ngã xuống Thành cổ. Họ chết vì Tổ quốc, vì nhân dân, còn mình lại chết vì sự sa đọa của bản thân và làm khổ thêm bao nhiêu người…”.

"Tôi sẽ ôm mỗi ân hận sang thế giới bên kia nếu…"

Quãng đời trẻ trung, sôi động và đẹp đẽ nhất của anh đã bị kiềm tỏa bởi những thú vui và thói ăn chơi ngông cuồng đến không kiểm soát được mình. Nhưng tôi đoán, trong khoảng thời gian đẹp đẽ ấy, N nhất định đã có bạn gái và chúng tôi đã đúng. Dường như, những tâm sự từ lâu được anh giấu kín, nay đã có dịp bộc bạch, chia sẻ nên anh đã kể lại ngọn ngành câu chuyện.

Anh nói: “Nếu như cô ấy bị nhiễm bệnh, tôi sẽ phải ôm mối hận sang thế giới bên kia… Tôi không đủ dũng cảm để gặp lại cô ấy để nói lên sự thật phũ phàng này. Vì nếu thế, tôi sẽ đạp đổ tất cả những gì cô ấy có…”.

Thì ra, trước khi phát hiện ra mình bị mắc bệnh vài tháng, N và cô người yêu đã chia tay. Đáng tiếc là trước đó, họ đã có nhiều lần quan hệ “chăn gối” với nhau, vì thế khả năng lây nhiễm là rất cao. Sau khi chia tay, cô gái ấy đã vào TP.HCM lập nghiệp, nhưng mới quay ra Hà Nội và hiện đang là Phó Giám đốc một công ty, lại càng là điều trở ngại cho N..

Qua tìm hiểu sách báo, N. vẫn biết là có những trường hợp vợ hoặc chồng bị lây nhiễm HIV nhưng vẫn không lây nhiễm cho người kia. Vì vậy, anh đang cầu mong từng ngày, bi kịch ấy sẽ không xảy ra. Chúng tôi đã động viên anh, rằng hãy để cho chúng tôi sẽ có cách nào đó thông báo với cô gái ấy tin dữ này. Bởi vì nếu không, cô ấy sẽ lấy chồng, sinh con thì bi kịch sẽ còn lớn hơn gấp nhiều lần.

Hiện nay, N đang rất muốn tham gia vào hoạt động “đồng đẳng” do quận Đống Đa tổ chức, nhưng bố mẹ vẫn chưa đồng ý. Họ sợ khi anh tham gia hoạt động này thì nhiều người sẽ biết anh bị nhiễm HIV (điều không bậc cha mẹ nào muốn!). Vì vậy, anh vẫn đang phải “làm công tác tư tưởng” với hai cụ.

Anh nói: “Hiện nay, cán bộ làm công tác xã hội mới chỉ dừng ở việc kê một cái bàn viết ra đó rồi phát tờ rơi, tuyên truyền trên loa, đài phường. Theo tôi, phải đến được tận con nghiện, con bệnh để vận động, giáo dục, thuyết phục vì sự hiểu biết của họ đa phần còn thấp kém nên khả năng lây nhiễm ra cộng đồng là rất cao. Tôi nghĩ, tôi hoàn toàn có thể làm được điều đó nếu có kinh phí và nó sẽ mang lại những hiệu quả tích cực…”.

PV

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : Quảng Trị HIV/AIDS

Tin Tốc hành Việt tiếp theo

Tin Tốc hành Việt mới nhất