Năm nay, gia đình tôi hạnh phúc chào đón sự ra đời của cô con gái, như vậy là nhà tôi đã có đủ nếp đủ tẻ. Để kỷ niệm ngày đầy tháng của con, vợ chồng tôi đã làm một bữa tiệc nho nhỏ.
Nghe câu nói của tôi mà bác hàng xóm tái mặt, ngồi đần ra một lúc rồi khen tôi nói đúng. Bác ấy kể nhiều hôm cả 2 ông bà già ốm mà không có con cháu ở bên, đầu óc choáng váng cũng phải bò dậy mà cắm nồi cơm ăn cho no cái bụng rồi uống viên thuốc.
Ai có thể ngờ rằng, 20 năm sau, dì Mỹ lại trở thành mẹ kế của tôi. Nhưng điều khiến tôi khó chấp nhận hơn cả là bí mật của dì Mỹ mà tôi vừa phát hiện ra.
Sau khi đưa bé cho vợ chồng tôi, ban đầu bố mẹ chồng vẫn chu cấp thêm tiền, em chồng cũng hay hỏi han. Thế nhưng chưa đầy một năm họ đã lờ đi coi đứa bé như không tồn tại, phó mặc mọi trách nhiệm cho vợ chồng tôi.
Nghĩ vợ giờ này đang ngủ nên tôi cố gắng mở cửa nhẹ nhàng nhất có thể, đi rón rén để tránh làm vợ thức giấc. Nào ngờ khi mở cửa ra, cảnh tượng trước mặt khiến tôi chết lặng.
Thay vì trách chồng phản bội, người vợ lại tự trách bản thân nhiều hơn, bởi thường xuyên khước từ chồng chuyện yêu nên mới khiến anh thiếu thốn, ra ngoài ngoại tình như vậy.