Hotline: 0942 368 555 Email: giadinhphapluatvn@gmail.com
Chủ nhật, 30/06/2019 17:10 (GMT+7)

Những đóa hoa tươi thắm nơi miền sơn cước

Hình ảnh những cô giáo vùng cao băng đèo, vượt suối dù những giọt mồ hôi lăn dài trên má nhưng luôn nở nụ cười tươi tắn tựa như những đóa hoa tươi thắm nơi miền sơn cước.

Nói đến vùng cao, chúng ta có thể liên tưởng đến những cánh rừng đại ngàn xanh biếc, những con đường khúc khuỷu quanh co đầy chông gai và hiểm trở. Băng qua nửa ngày đường chúng tôi mới tìm được tới xã Pú Xi, một trong những xã khó khăn nhất của huyện Tuần Giáo (Điện Biên). Để đến được nơi đây, có những lúc chúng tôi tưởng chừng như không thể vượt qua bởi những con đường quanh co, độ dốc lớn và quan trọng nhất là đường đất trơn trượt với vực sâu thăm thẳm. Vậy mà cũng chính tại nơi đây, từ tờ mờ sáng vẫn có những âm thanh gầm vang của xe máy đang leo dốc cùng hình ảnh những cô giáo vùng cao đang băng đèo, vượt suối để đem “con chữ” tới tận những bản làng.  

Hình ảnh băng đèo vượt suối của các giáo viên vùng cao.

Hòa nhập với sự phát triển chung của đất nước, sự nghiệp giáo dục và đào tạo luôn được Đảng, Nhà nước, nhân dân ta quan tâm, từng bước đạt được nhiều thành tựu rất đáng tự hào. Trong đó, đội ngũ giáo viên ngày càng phát huy được phẩm chất tốt đẹp, sáng tạo, đổi mới và tâm huyết. Biết bao tấm gương nhà giáo dù xác định dạy học ở vùng cao là gian nan và vất vả nhưng với tình yêu nghề, yêu trẻ, đã vượt qua khó khăn cách trở bám trường, bám lớp, tình nguyện ở lại với thôn bản để “gieo con chữ”, thắp sáng những ước mơ. Họ vẫn ở đó như những bông hoa tỏa ngát hương thơm nơi thâm sơn cùng cốc, thầm lặng hy sinh cả tuổi thanh xuân để cống hiến cho sự nghiệp “trồng người”.

Dọc theo trục đường Quốc lộ 6 từ trung tâm huyện Tuần Giáo vào xã Mường Mùn, men theo đường đất đèo và dốc lớn khoảng 17km, chúng tôi tìm về Trường Mầm non Pú Xi. Có đến được nơi đây, chúng tôi mới thấu hiểu phần nào sự vất vả, cống hiến và hy sinh của những giáo viên vùng cao. Pú Xi cũng là tên gọi của xã với địa hình phức tạp, dân cư thưa thớt lại phân bố tại nhiều cụm điểm khác nhau, đời sống nhân dân còn nhiều khó khăn, dân trí còn nhiều hạn chế, có 3 dân tộc sinh sống (H’Mông, Khơ Mú, Thái) và 100% dân là hộ nghèo. Trường Mầm non Pú Xi nằm ở trung tâm xã và chính thức được thành lập từ năm 2009 với tổng số 9 nhóm, lớp và 154 trẻ. Ngày đầu mới thành lập nhà trường, hoạt động trong điều kiện cơ sở vật chất còn thiếu thốn đã gây ảnh hưởng không nhỏ đối với việc dạy và học.

So với các cấp học khác, bậc học mầm non có nhiều đặc thù, hầu như chỉ có các giáo viên nữ giảng dạy và thực hiện công tác chăm sóc, giáo dục trẻ từ 3 tháng đến 72 tháng tuổi. Vì đặc điểm này nên các giáo viên mầm non thường vất vả hơn đồng nghiệp ở cấp học khác, đặc biệt ở địa bàn vùng cao của tỉnh Điện Biên, các giáo viên lại càng gian nan, vất vả nhiều hơn nữa.

Tâm sự với chúng tôi, các cô giáo cho biết: Khó khăn nhất là thời gian ban đầu khi mới nhận nhiệm vụ. Thứ nhất, đường sá đi lại vô cùng khó khăn, hiểm trở nhất là vào mùa mưa lũ. Thứ hai, các cô phải làm quen với ngôn ngữ, phong tục, tập quán của bà con các dân tộc. Bên cạnh đó, việc các giáo viên đi đến các điểm trường lẻ để dạy cũng gặp rất nhiều khó khăn, ngoài trung tâm trường ra còn 10 điểm trường khác, điểm trường gần nhất cách trung tâm khoảng 7 km, điểm xa nhất cách trung tâm hơn 30 km. Chủ yếu ở đây đều là đường đất nên vào những lúc mưa lớn kéo dài đường dốc, trơn trượt nên để đi lại được các cô phải lắp thêm xích vào lốp xe mới có thể vượt qua...

"Bản thân chúng tôi khi đến với Trường Mầm non Pú Xi cũng cảm nhận đầy đủ sự hiểm trở, gập ghềnh của những cung đường đồi núi. Một bên là vách đá dựng đứng, một bên là bờ vực chênh vênh với nhiều đoạn đường hẹp, nhiều chỗ đường trơn trượt khiến chúng tôi phải luôn hỗ trợ nhau mới có thể cùng vượt qua được", một cô giáo chia sẻ.

Với ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ và mong muốn được cống hiến cho xã hội, đã có rất nhiều thầy cô giáo từ các tỉnh, thành phố khác nhau tình nguyện đến đây để mang đến kiến thức cho học sinh. Thực sự phải có một tình yêu thương học trò, tận tâm với nghề như thế nào thì họ mới dám đánh đổi sự sợ hãi, vất vả nhọc nhằn để vượt qua những rào cản để tiếp tục sự nghiệp ở mảnh đất còn nhiều gian khó này.

Để giúp chúng tôi có thể hình dung rõ nhất về hành trình “gieo con chữ” đến các em học sinh vùng cao, một cô giáo của Trường Mầm non Pú Xi chia sẻ: "Từ năm giờ sáng, nhóm giáo viên của chúng tôi đã sẵn sàng tư trang, đồ dùng để đến trường, đến lớp. Hành trang quen thuộc là những đôi giầy, những bộ áo mưa, xích để lắp vào lốp xe. Dù nắng hay mưa, thì chúng tôi vẫn luôn mặc áo mưa đi ủng hoặc đi giầy, bởi không như đồng bằng, đường sá nơi đây mùa nào cũng có sương mù lại thêm đường đất, dốc cao trơn trượt. Ngày nào cũng vậy, để đến được các điểm trường nhóm giáo viên chúng tôi phải băng đèo, vượt suối hàng giờ đồng hồ mới tới được nơi, có những nơi để đến được cũng mất vài tiếng".

Hình ảnh các cô giáo phải gắn xích vào lốp xe đi qua đường trơn trượt.

Qua một buổi học, chúng tôi tận mắt chứng kiến những hình ảnh vô cùng cảm động của cô trò nơi đây. Những ánh mắt trìu mến, sự ân cần chăm sóc, sự gần gũi âu yếm khiến chúng tôi cứ ngỡ như tình mẫu tử trong một gia đình chứ không chỉ là lớp học. Ngoài việc chăm sóc dạy dỗ cho các bé mầm non, các cô giáo nơi đây cũng phải tự tay vào bếp để mang đến cho các bé những bữa ăn đảm bảo dinh dưỡng.

Trải qua một ngày đầy ý nghĩa, bỗng dưng trong lòng chúng tôi dâng trào những cảm xúc, thực sự thấy cảm kích và khâm phục tình yêu nghề của các thầy cô giáo vùng cao. Họ đã không vì những khó khăn vất vả mà lùi bước, luôn nở nụ cười trên môi, vượt qua những thiếu thốn về điều kiện vật chất, thậm chí hy sinh cả tuổi thanh xuân để mang “con chữ” về cho các thế hệ mầm xanh của đất nước. Sự hy sinh thầm lặng ấy của họ đã và đang từng ngày tô thêm sắc màu tươi thắm cho bức tranh của ngành giáo dục nước nhà, phần nào xoa dịu đi những sự cố cho ngành giáo dục trong thời gian vừa qua.

Nhằm nâng cao chất lượng giáo dục tại Trường Mầm non Pú Xi, nhà trường kịp thời tham mưu cho các cấp quản lý, chính quyền địa phương xây dựng kế hoạch phát triển sự nghiệp giáo dục phù hợp, sát thực tế tại địa phương. Đặc biệt quan tâm đẩy mạnh công tác tuyên truyền, vận động nhằm tranh thủ sự hỗ trợ về vật chất, tinh thần để cải tạo, mua sắm các đồ dùng, thiết bị, san mặt bằng, mở rộng quỹ đất, sửa chữa các hạng mục nhỏ tại các điểm trường.

Mặc dù gặp không ít khó khăn xong dưới sự lãnh đạo của các cấp ủy Đảng, chính quyền, sự quan tâm chỉ đạo sát sao của Phòng GD&ĐT huyện Tuần Giáo, sự chung tay vào cuộc của toàn xã hội, sự hỗ trợ của các tổ chức, cá nhân thiện nguyện trên mọi miền tổ quốc, đặc biệt là sự quan tâm hỗ trợ của Quỹ Trò nghèo vùng cao dành cho Trường Mầm non Pú Xi. Trong những năm qua, nhà trường đã đạt được những kết quả đáng kể, đặc biệt là trong xã hội hoá giáo dục, đến nay, cơ sở vật chất của nhà trường đã cơ bản đáp ứng được yêu cầu dạy và học, quy mô trường lớp học phát triển không ngừng.

Năm học 2018-2019, nhà trường có tổng số 19 nhóm lớp, với tổng số 438 trẻ, chất lượng chăm sóc giáo dục trẻ của nhà trường được nâng lên rõ rệt, tỷ lệ trẻ đi học chuyên cần duy trì trên 94%, đội ngũ cán bộ giáo viên, nhân viên yên tâm công tác và cống hiến cho sự nghiệp GD&ĐT.

Chia tay các cô giáo Trường Mầm non Pú Xi nhưng trong lòng chúng tôi vẫn còn nhiều trăn trở, mong sao sẽ ngày càng có nhiều sự quan tâm hơn nữa của các cấp chính quyền và ban ngành đoàn thể để đáp ứng mong mỏi của của đại đa số các giáo viên vùng cao là có thêm những điểm trường cứng hóa, khang trang và những con đường bê tông để đi lại… hỗ trợ công tác giảng dạy, chăm sóc trẻ, giúp các cô giáo có thêm động lực để hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao.

Dẫu còn nhiều khó khăn, thiếu thốn nhưng với nỗ lực nhiệt huyết của đội ngũ giáo viên, chúng tôi tin rằng các thầy cô giáo vùng cao sẽ luôn giữ vững niềm tin để tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp giáo dục và mãi là những đóa hoa tươi thắm cho toàn ngành.

Trung Kiên

Cùng chuyên mục

Tin mới