Thứ Bảy , 10:34, Ngày 08/08/2020

Gia đình và pháp luật

Hành trình gian nan xây dựng thương hiệu L’Beko của CEO 8X

Ít ai ngờ được rằng, cô bé Dương Hoa Lê với chiếc xe đạp luồn khung thu mua lá mai, búp chè năm nào giờ lại có thể trở thành Tổng Giám đốc một công ty thương hiệu mỹ phẩm nổi tiếng Hàn Quốc L’Beko.

Câu chuyện khởi nghiệp của bà chủ thương hiệu mỹ phẩm L’Beko chắc chắn khiến nhiều người phải ngạc nhiên. Bởi, để trưởng thành và có được những thành công ban đầu như hiện nay, Dương Hoa Lê đã phải trải qua không ít khó khăn và cả đắng cay trên chặng đường đó.

Biến cố gia đình

Dương Hoa Lê (SN 1984) là con út trong gia đình có 9 người con. Mẹ cô là người vợ thứ 2, khi bố Dương Hoa Lê đã có 7 người con riêng với người vợ trước. Cuộc sống gia đình đông người tuy khó khăn, nhưng vì là con út trong gia đình nên những năm đầu đời Lê được cả nhà rất cưng chiều.

Nhưng đến năm 9 tuổi, biến cố gia đình bất ngờ xảy đến khiến ba mẹ con Dương Hoa Lê phải dắt díu nhau về bà ngoại ở nhờ. Cũng từ đây, cô bé Lê bắt đầu phải lăn vào đời để kiếm sống.

Khi đó, mấy mẹ con chỉ trông chờ vào một sào ruộng được ông bà ngoại chia cho. Mẹ của Lê đầu tắt mặt tối, bươn chải đủ thứ nhưng cái đói vẫn bủa vây.

“Vì không có tiền, mẹ tôi từng phải mua gạo rẻ nhất, loại gạo mà người ta chỉ dành cho chăn lợn về để ăn. Thậm chí, bà chỉ có đủ tiền để mua 1kg cá mặn, loại cũng không dùng cho người rồi về rửa lại, đem phơi và lại ướp với muối để ăn dần. Mỗi bữa cơm, chỉ cần ăn một phần con cá đó là đã xong bữa, vì nó quá mặn”, Dương Hoa Lê nhớ lại.

Thương mẹ vất vả, hằng ngày sau mỗi buổi đi học, Lê đi nhổ cỏ thuê rồi bắt cua, mò ốc để bán. Thời gian đầu, cô bé chỉ bán những thứ mình kiếm được. Sau đó, Lê làm ăn “lớn” hơn chút là thu mua của tất cả mọi người rồi đem đi bán lại. Mỗi ngày Lê kiếm được khoảng 2.000 - 3.000 đồng tiền lãi.

Đến khi thấy ở xã có người thu mua lá chít, búp chè, Lê cũng đi hái và gom buôn. Lê đã đạp xe khắp các con ngõ ở quê để thu mua lá chít rồi bán lại. Mỗi ngày, Lê với chiếc xe luồn khung cũng thu mua được từ 2 - 3 tạ lá. Có bao tiền lãi, cô bé lại đưa cho mẹ để trang trải cuộc sống.

Năm 1998, Lê đã bỏ học. Cô hiệu trưởng khi ấy vì thương cô học trò nhỏ mà suốt một năm sau đó đã liên tục đến nhà động viên mẹ cho Lê đi học lại. “Nếu không có bằng xóa mù chữ, sau này sẽ không thể đi làm được ở bất cứ đâu”, Dương Hoa Lê nhớ mãi câu nói này của cô hiệu trưởng.

Sau đó hơn 1 năm, Lê đi học trở lại. Đến năm cấp 3, để có tiền cho hai anh em Lê ăn học, mẹ cô đã phải đi vay nặng lãi. Đặc biệt, anh trai Lê khi ấy lại đổ đốn ăn chơi khiến cuộc sống càng thêm túng quẫn.

Bản cam kết “có một không hai”

Học xong cấp 3, Lê không dám nghĩ đến chuyện thi đại học. Cô đã xin mẹ cho đi xuất khẩu lao động ở Malaysia. Mẹ Lê tiếp tục đi vay lãi 18 triệu đồng để cô đi làm. Tiền lương kiếm được ở xứ người dù tăng ca cũng chỉ được 7,5 triệu đồng/tháng.

“Số tiền này cũng được coi là rất lớn ở thời điểm đó nhưng cũng chẳng thấm vào đâu với số nợ mà mẹ tôi vay. Tôi vất vả 1 năm trời ở Malaysia nhưng cũng không đủ trả khoản nợ khổng lồ ở nhà”, Lê kể lại.

Trong khi đó, bạn bè Lê đi xuất khẩu Hàn Quốc mỗi tháng có thu nhập từ 30-40 triệu đồng. Nhận thấy cơ hội ở Hàn Quốc kiếm tiền tốt hơn, Lê đã bàn với mẹ sẽ bỏ công việc hiện tại, quay về và sang Hàn Quốc.

Mặc dù mẹ không đồng ý, nhưng Lê vẫn quyết định về quê để bắt đầu lại. Mẹ cô đã rất sốc khi nghe số tiền để sang được Hàn Quốc. Để thuyết phục được mẹ, Lê đã nói rằng: “Mẹ đã khổ nhiều rồi, sao mẹ không cố giúp con thêm lần nữa. Nếu con đi được chắc chắn sau này sẽ không để mẹ không phải suy nghĩ về chuyện tiền nong”.

Và để có đủ tiền đi Hàn Quốc, Lê đã phải ký nợ người môi giới với bản cam kết có một không hai: Nếu đi không trả được hết nợ sẽ phải ở đợ cho nhà họ 10 năm.

Cầm bản cam kết cùng vỏn vẹn 2 triệu đồng mẹ vay mượn được đưa cho, cô gái Dương Hoa Lê sang xứ sở kim chi. Nhưng cuộc đời không phải màu hồng, không giống như những gì Lê tưởng tượng.

“Mọi người đều vào làm ở những công ty tốt, không rõ số tôi thế nào vào đúng công ty thường xuyên nợ lương công nhân. Tôi làm được gần 2 tháng ở đó nhưng vẫn chưa được trả một đồng lương nào. Trong khi đó ở nhà mẹ liên tục gọi thúc sang gửi tiền về để trả nợ”, Lê kể lại.

Không thể tiếp tục làm ở công ty không rõ tương lai thế nào, Lê quyết định bỏ ra ngoài tìm việc khác. Thời gian đó thật sự quá khó khăn với Lê, cô không có đủ tiền để mua một gói mì tôm.

`“Tiền lương ở công ty cũ không lấy được, làm chỗ mới thì chỉ được ăn một bữa, nếu tăng ca thì mới được ăn thêm bữa nữa. Vay tiền một số người bạn cùng sang Hàn Quốc nhưng họ sợ mình không trả nên cũng không cho vay. Vì vậy, những hôm nào không tăng ca, gần như tôi phải nhịn đói”, Lê tâm sự.

Sau một thời gian, Lê tìm cách xin ra ngoài làm. Cô làm đủ thứ việc, trong đó có buôn bán online. Các mặt hàng kinh doanh của Lê là sâm, nấm linh chi, thực phẩm chức năng, mỹ phẩm của Hàn Quốc.

Vì thời gian đầu bán hàng trên Facebook chưa có nhiều cạnh tranh nên Lê bán rất tốt, thậm chí mỗi ngày cô bán được từ 500 - 700 đơn hàng. Các mặt hàng được bán đi nhiều nước như Úc, Mỹ, Thái Lan, Canada, Đài Loan, Việt Nam…

Đến năm 2018, công việc buôn bán gặp nhiều khó khăn hơn khi “nhà nhà, người người người” bán hàng trên Facebook. Lúc này cô tìm hiểu hướng đi khác và nhận thấy bán hàng theo hệ thống rất có tiềm năng.

Lê tham gia bán hàng cho một thương hiệu, chỉ trong vài tháng tham gia hệ thống cô bán được khoảng 10 tỷ đồng tiền hàng. Cả hệ thống khi đó ngạc nhiên trước sức bứt phá của cô gái trẻ.

Chỉ 6 tháng, doanh số Lê bán được vươn lên đứng đầu toàn hệ thống. Mặc dù đóng góp lớn nhưng công sức của Lê không được công ty đánh giá đúng, vì thế cô bắt đầu tìm hướng đi riêng cho mình.

“Lồng gà không nhốt được đại bàng, vì thế mặc dù rất yêu công ty nhưng tôi vẫn quyết định rời khỏi. Tháng 6/2019, tôi bắt đầu những dự định cho riêng mình”, Lê nói.

Lê bay về Việt Nam để học về phát triển hệ thống. Cô mất 6 tháng để học 8 khóa học. Ròng rã suốt nửa năm đó, Lê bay từ Hàn Quốc về Việt Nam và ngược lại.

Đó cũng là thời gian khó khăn với Lê vì con nhỏ mới sinh được vài tháng, đường xá lại xa xôi. Có những chuyến bay cô vừa đặt chân đến Việt Nam thì nhận được tin con ốm. Học xong cô lại vội vã bay về Hàn Quốc rồi vào thẳng bệnh viện với con. Cũng có khi vừa về Hàn Quốc lại hay tin mẹ ở Việt Nam phải nằm viện, Lê lại vội vã 6h sáng hôm bay về quê.

“Đã có lúc tôi ngồi ôm mặt khóc ở sân bay, tôi không biết những gì mình đang làm có đúng không? Nên tiếp tục hay dừng lại?”, Lê kể.

Đến tháng 10/2019, sau khi học xong 5 khóa, Lê quyết định thành lập công ty và cuối năm đó, cô mở spa và bắt đầu gây dựng hệ thống.

Khi mọi việc dần ổn định thì Covid-19 ập đến, spa phải tạm thời đóng cửa. Tuy nhiên trong cái rủi lại có cái may bởi đây là thời gian vàng cô để cô gây dựng hệ thống.

Thương hiệu mỹ phẩm cao cấp L’Beko của Dương Hoa Lê hiện đã có hơn 1.000 người. “Tôi vẫn bay đi bay lại giữa Việt Nam và Hàn Quốc để điều hành công việc. Mặc dù hệ thống mới bắt đầu ổn định, nhưng tôi tin với sản phẩm tốt, đặc biệt công ty chú trọng phát triển kỹ năng cho mọi người thì hệ thống sẽ phát triển tốt trong thời gian tới”, Lê nói.

* Thông tin do Công ty mỹ phẩm L’Beko cung cấp

Tin Liên quan

Tags : khởi nghiệp mỹ phẩm thương hiệu L’Beko

Tin Truyền thông tiếp theo

Tin Truyền thông mới nhất