Thứ Sáu , 22:40, Ngày 06/12/2019

Gia đình và pháp luật

Tranh chấp hợp đồng góp vốn tại Cần Thơ: Chờ đợi một bản án công tâm

Người xưa thường nói “vô phúc đáo tụng đình”, để giảm thiểu thiệt hại cho cả hai bên, các bên nên cân nhắc và cố gắng hợp tác với nhau để giải quyết các tranh chấp thông qua thương lượng hòa giải.

Thực tế đa phần các hợp đồng góp vốn hiện nay đều không ràng buộc chặt chẽ cụ thể trách nhiệm cũng như chế tài đối với trường hợp một bên vi phạm nghĩa vụ đã cam kết trong hợp đồng góp vốn (như cơ chế bồi thường thiệt hại, cơ chế xử lý do chậm tiến độ…), hệ quả là quyền lợi của bên không vi phạm không được bảo vệ hiệu quả do thiếu quy định chi tiết để xử lý vi phạm khi không thực hiện đúng cam kết theo hợp đồng. 

Tòa án nhân dân quận Ninh Kiều.

Trường hợp điển hình là vụ án “Tranh chấp hợp đồng góp vốn” giữa người khởi kiện là ông Hồ Tấn Cường, ông Trần Văn Một và người bị kiện là ông Ngô Phúc Hiện, ông Ngô Nguyễn Phúc Bửu Lộc mà Toà án nhân dân quận Ninh Kiều đang thụ lý, giải quyết lại lần thứ hai.

“Áp dụng Khoản 3 Điều 308 Bộ luật Tố tụng dân sự năm 2015, tuyên hủy toàn bộ bản án sơ thẩm số 98/2015/DSST ngày 02/11/2015 của Tòa án nhân dân quận Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ; Giao toàn bộ hồ sơ vụ án về cho Tòa án nhân dân quận Ninh Kiều điều tra xét xử lại theo thủ tục sơ thẩm”.

Đây là một phần Quyết định của Bản án phúc thẩm số 152/2016/DSPT ngày 19/8/2016 của Tòa án nhân dân thành phố Cần Thơ do bản án dân sự sơ thẩm số 98/2015/DSST ngày 02/11/2015 của Tòa án nhân dân quận Ninh Kiều bị nguyên đơn kháng cáo.

Trong phần nội dung bản án phúc thẩm số 152/2016/DSPT của Tòa án nhân dân thành phố Cần Thơ thể hiện: Khoảng tháng 6/2008, ông Hồ Tấn Cường và ông Trần Văn Một, ngụ tại thành phố Hồ Chí Minh thống nhất góp vốn với ông Ngô Phúc Hiện – Chủ tịch Hội đồng thành viên kiêm Giám đốc Công ty TNHH Địa ốc Mêkông, địa chỉ 22 Lý Tự Trọng, phường An Cư, quận Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ để thành lập Công ty Cổ phần Mêkông, trụ sở đặt tại số 6, QL61, ấp Tầm Vu 1, Hòa Thạnh, Phụng Hiệp, Hậu Giang.

Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh do Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Hậu Giang cấp lần đầu vào ngày 24/6/2008, gồm các cổ đông sáng lập và tỷ lệ góp vốn như sau: Ông Hồ Tấn Cường (45%), ông Ngô Phúc Hiện (40%), ông Trần Văn Một (15%). Vốn điều lệ ban đầu được xác định là 50 tỷ đồng. Ông Hồ Tấn Cường nắm giữ vai trò Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Mêkông.

Đến ngày 15/2/2009, biên bản họp đại hội cổ đông điều chỉnh vốn đều lệ còn 20 tỷ đồng, được chia thành 20.000 cổ phiếu, các thành viên đăng ký mua gồm: Ông Hồ Tấn Cường mua 9.000 cổ phiếu, ông Ngô Phúc Hiện mua 6.000 cổ phiếu, ông Trần Văn Một mua 3.000 cố phiếu, ông Ngô Nguyễn Phúc Bửu Lộc mua 2.000 cổ phiếu.

Ngày 13/3/2009, các cổ đông Công ty Cổ phần Mêkông thống nhất nhận chuyển nhượng toàn bộ dự án “Hoa viên nghĩa trang nhân dân tỉnh Hậu Giang” của Công ty TNHH Địa ốc Mékong, tổng diện tích 129.580,8 m2 cùng tọa lạc tại địa chỉ với trụ sở Công ty Cổ phần Mêkong ở số 6, QL61, ấp Tầm Vu 1, Hòa Thạnh, Phụng Hiệp, Hậu Giang. Giá trị chuyển nhượng dự án là 29 tỷ đồng. Thủ tục chuyển nhượng các bên đã thực hiện xong.

Việc góp vốn đầu tư trong dự án “Hoa viên nghĩa trang nhân dân Hậu Giang” đã được các bên hình thành sau khi chủ đầu tư ban đầu hợp tác với Công ty Môi trường Đô thị TP Hồ Chí Minh để nhờ sự hỗ trợ chuyên môn kỹ thuật thực hiện dự án. 

Do ở xa không thể thường xuyên tham gia công việc điều hành hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp, nên đến ngày 21/6/2011, các cổ đông gồm ông Hiện và ông Lộc thống nhất nhận chuyển nhượng với tổng số tiền là 10 tỷ đồng gồm: Toàn bộ cổ phần đứng tên ông Cường và ông Một (giá trị cổ phiếu phát hành tương đương 12 tỷ đồng) cùng với phần diện tích đất liền kề khu dự án “Hoa viên nghĩa trang nhân dân tỉnh Hậu Giang” diện tích 5,615 m2 do ông Một đứng tên, trị giá tương đương 01 tỷ đồng.

Bản cam kết thanh toán nợ của ông Ngô Phúc Hiện và ông Ngô Nguyễn Phúc Bửu Lộc, lập ngày 23/10/2011 quy định rất rõ về thời gian thanh toán số tiền nợ do nhận chuyển nhượng toàn bộ cổ phiếu và phần diện tích đất của ông Cường và ông Một đứng tên, có sự chứng kiến của Trưởng ban nhân dân khu vực 1, phường An Cư. Dù không dưới một lần cam kết thanh toán, nhưng ông Hiện và ông Lộc đã “nuốt lời” dẫn đến việc ông Cường và ông Một phải chấp nhận hoàn cảnh “vô phúc đáo tụng đình”, nộp đơn khởi kiện tại Tòa án nhân dân quận Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ yêu cầu bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình.

Trong phần trình bày tại Tòa, phía bị đơn là ông Ngô Phúc Hiện (cũng là đại diện ủy quyền cho ông Ngô Nguyễn Phúc Bửu Lộc) cho rằng việc ông Cường và ông Một kiện đòi số tiền 10 tỷ đồng cùng với khoản lãi phát sinh tính đến ngày xét xử là không có cơ sở vì phía nguyên đơn còn nợ lại khoản tiền 10.093.366.000 đồng nên có yêu cầu phản tố để đòi lại số tiền chênh lệch là 93.366.000 đồng. Điều này không phù hợp với thỏa thuận được lập thành văn bản từ trước đó.

Chưa kể, trong “Biên bản họp Đại hội đồng quản trị lần 2 năm 2010” lập ngày 17/9/2010, nêu rõ báo cáo tình hình đầu tư hạ tầng và kinh doanh từ khi dự án “Hoa viên nghĩa trang nhân dân tỉnh Hậu Giang” chính thức đi vào hoạt động (20/9/2009) chỉ thể hiện phần lãi thu được từ hoạt động sản xuất – kinh doanh. Quan trọng hơn, phần vốn tự có từ việc phát hành cổ phiếu đã được Công ty Cổ phần Mêkông thu đủ.

Qua hồ sơ do chúng tôi thu thập được, đủ chứng minh tại thời điểm giao kết, các bên tham gia thỏa thuận có đầy đủ nội dung cụ thể, cũng như đã xem xét kỹ về tính thực tế và xác nhận đối tượng của hợp đồng là có thật. Mục đích nội dung của thỏa thuận không vi phạm pháp luật, không trái đạo đức xã hội. Quan trọng nhất, phần giá trị chuyển nhượng cổ phiếu cùng quyền sử dụng đất cũng được định giá thấp hơn so với giao dịch trước đó.

Vậy, vì sao bên nhận chuyển nhượng cố tình dây dưa không thanh toán dẫn đến phát sinh tranh chấp? Và rồi, chính họ tìm lý do khởi kiện phản tố để hòng xóa đi cam kết do chính mình xác lập là điều thật sự đáng buồn trong dự án mang tính tâm linh, nơi trao gửi thân xác của những người đã khuất, rất cần sự an nghỉ cho giấc ngủ ngàn thu.

Thiết nghĩ, giải pháp đầu tiên và tốt nhất cho tất cả các bên là cùng thương lượng với nhau để điều đình lại hợp đồng chuyển nhượng vốn góp theo hướng bảo đảm lợi ích cho cả hai bên. Đây không chỉ là giải pháp hay nhất không cần thông qua các cơ quan tố tụng để giải quyết tranh chấp, giúp các bên tiết kiệm được thời gian và chi phí, mà còn thể hiện sự thấu hiểu và cảm thông giữa các bên trong việc cùng xem xét và giải quyết các vấn đề phát sinh một cách khôn ngoan nhất.

Sự thiếu thiện chí trong thương lượng giải quyết tranh chấp không những đẩy tranh chấp này phải giải quyết bằng thủ tục tố tụng pháp luật, mà còn là nguyên nhân gây ra bức xúc và mất lòng tin trong việc hợp tác đầu tư.

Đứng dưới góc độ của người viết, chúng tôi hoàn toàn không mong muốn các bên phải đưa tranh chấp ra giải quyết tại tòa án, mà còn mong muốn các nhà làm luật sớm có quy định về các nội dung cơ bản của hợp đồng góp vốn cần phải có để đảm bảo công bằng cho các bên tham gia, tạo căn cứ pháp lý để áp dụng trong trường hợp phát sinh tranh chấp hợp đồng.

Việc các bên giao kết một hợp đồng góp vốn có nội dung chặt chẽ và minh bạch sẽ góp phần tạo cơ chế giải quyết dứt điểm các tranh chấp một cách rõ ràng và công bằng giữa các bên, tránh trường hợp khiếu kiện kéo dài cho hệ thống tòa án, gây hậu quả không đáng có cho sự phát triển của dự án. Trong mọi trường hợp, hãy cẩn trọng để lựa chọn đối tác và đạt được các điều kiện hợp tác một cách tốt nhất có thể, phù hợp với quy định pháp luật.

Ban Pháp luật

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : tranh chấp góp vốn cổ phần

Tin Hồ sơ điều tra tiếp theo

Tin Hồ sơ điều tra mới nhất