Thứ Hai , 22:32, Ngày 15/10/2018

Gia đình và pháp luật

Tết Mậu Thân qua hồi ức của một cán bộ lão thành cách mạng

Hồi ức của cán bộ lão thành cách mạng Nguyễn Hà Phan về Tết Mậu Tuất năm 1968 hào hùng lắm mà chiến sĩ hi sinh cũng không ít.

Ba năm trở lại đây, như một lời hẹn ước, cứ vào dịp cuối năm, tôi lại có chuyến hành trình về đất phương Nam. Trong lịch trình của chuyến đi, bao giờ tôi cũng dành thời gian đến thăm một vị lão thành cách mạng ở thành phố Cần Thơ. Đến thời điểm này, ông đã bước qua cái tuổi 85. So với vài năm trước, sức khỏe của ông đã giảm sút khá nhiều. Duy chỉ có trí tuệ trong con người ông dường như vẫn vẹn nguyên. Ông là lão thành cách mạng Nguyễn Hà Phan.

Vừa gặp chúng tôi vào một chiểu muộn, ông đã bảo: Năm nay là năm thứ 50 chúng ta kỷ niệm một sự kiện lớn. Đó là cuộc tấn công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968. Hào hùng lắm, song hy sinh cũng không ít. Từ sự kiện này đã buộc Mỹ phải xuống thang ngồi vào bàn đàm phán tại Hội nghị Paris. Và cũng từ cuộc tấn công và nổi dậy xuân Mậu Thân mà cách mạng miền Nam bước sang một bước ngoặt mới, dẫn đến mùa xuân năm 1975, chúng ta giải phóng hoàn toàn miền Nam Việt Nam, thu non sông về một dải.

Hơn lúc nào hết, mỗi người chúng ta hôm nay đều phải biết ơn và trân trọng đối với đồng bào, chiến sỹ đã hy sinh ở mùa xuân ấy, để có đất nước như ngày hôm nay. Hồi đó, cuộc sống vật chất đâu như bây giờ, cán bộ như chúng tôi hoạt động trong những điều kiện cực kỳ gian khổ, nhưng rồi được nhân dân đùm bọc mà sống ở “vòng cung lửa” mà vẫn thấy ấm lòng. Lòng người với nhau, lòng người với cách mạng.

Ông Nguyễn Hà Phan trò chuyện cùng tác giả bài viết tại nhà riêng. Ảnh: Hồng Ân

Theo ông kể thì năm 1968, ông tròn tuổi 35. Lúc đó, ông đảm nhận cương vị là Trưởng ban Dân vận Thành ủy Cần Thơ. Mở cuộc tấn công và nổi dậy vào xuân Mậu Thân đã được Bộ Chính trị, đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh và Quân ủy miền chuẩn bị từ lâu, song để đảm bảo bí mật, tạo thế bất ngờ nên mãi đến ngày 25 Tết, đồng chí Vũ Đình Liệu khi đó là Thường vụ Khu ủy khu Tây Nam Bộ mới phổ biến cho cán bộ chủ chốt về chủ trương của trung ương mở cuộc tấn công Tết Mậu Thân ở các tỉnh thành miền Nam trong đó có Cần Thơ.

Hai ngày sau, tức 27 Tết, chủ trương trên mới được phổ biến cho cấp dưới. Do thời gian quá ngắn lại đòi hỏi phải giữ bí mật và an toàn nên Thành ủy Cần Thơ đã bố trí toàn bộ cán bộ khu và của thành phố ém quân ở huyện Vòng Cung, khi đó gồm số một số xã lớn. Còn các cán bộ của Thị ủy bí mật chốt tại các gia đình cơ sở trong nội thành. Cũng trong các ngày từ 25 đến 27 Tết, theo chỉ đạo của Thành ủy đã diễn ra cuộc đại chuyển quân và vũ khí từ nhiều hướng vào nội thành. Sau khi đã hoàn tất các phần việc, chiều 30 Tết các chiến sỹ của các đội biệt động nổ súng trước tại khu vực cầu ông Sáu. Tại đây, địch bố trí 1 đại đội cảnh sát dã chiến.

Theo ông kể thì sở dĩ chỉ đạo đội biệt động nổ súng trước ở khu vực này trước là để mở đường cho 3 tiểu đoàn Tây Đô tiến vào thành phố đánh chiếm vùng 4 Chiến Thuật, tiểu khu Phong Rinh của địch. Còn tiểu đoàn 307 của quân khu 9 đánh chiếm Đài Phát thanh. Trung đoàn 6 pháo kích sân bay Lộ Tẻ và sân bay Trà Nóc. Tiểu đoàn 303 và 309 đánh vào các mục tiêu như Nha Công an, Nha Chiêu Hồi, phòng Thông tin Mỹ, Văn phòng đại diện Chính phủ Nam Phần, Tòa án quân sự vv…

Do cuộc tấn công và nổi dậy diễn ra vào những ngày đầu năm mới nên việc tổ chức Tết năm ấy cho cán bộ, chiến sỹ rất gọn nhẹ. Theo chỉ đạo của Thành ủy, bộ phận hậu cần được nhân dân giúp đỡ đã đóng gói 5000 nồi bánh tét. Theo đó mỗi nồi được chia đều cho 3 người. Khi thấy đại quân ta tiến vào thành phố bà con ta tràn ra đường phân phát các loại bánh tét, bánh mỳ, thực phẩm cho bộ đội. Do công tác chuẩn bị chu đáo về nhiều mặt nên ngay trong đêm giao thừa và sáng mồng một Tết năm đó, ta đã làm chủ thành phố.

Đến chiều mồng 4, địch huy động lực lượng để phản kích lại, nhiều chiến sỹ đã hy sinh giữa những ngày xuân. Theo chỉ đạo của Khu ủy, để hạn chế thương vong, một số lực lượng vũ trang tạm rút ra khỏi thành phố. Sáng mồng 7 Tết, vừa tổ chức làm tốt công tác binh vận, các chiến sỹ tiểu đoàn 307 đã đồng loạt tấn công vào sân bay Lộ Tẻ. Tại đây, ta phá hủy 10 máy bay, 20 xe tăng và 15 khẩu pháo 105 ly, xóa sổ đại đội 629 của địch. Bị thua đậm, ít giờ sau địch đã sử dụng máy bay B52, chất độc bom Napan hủy diệt nhiều khu vực nhà dân xung quanh sân bay khiến bộ đội ta phải tạm lui về căn cứ tại khu vực Vòng Cung để củng cố lực lượng và thay đổi cách đánh.

Mặc dù đón Tết muộn sau cuộc tấn công vào thành phố, song không khí Tết tại khu căn cứ Vòng Cung năm ấy diễn ra rất đầm ấm. Dân cung cấp lương thực và phối hợp cùng bộ đội tổ chức các đêm văn nghệ, tổ chức chiếu phim… khiến tình quân dân gắn bó keo sơn.

Sau Tết Mậu Thân năm 1968, ông Hà Phan theo chỉ đạo của Khu ủy, ông được phân công tiếp tục bám trụ ở Vòng Cung để xây dựng và phát triển lực lượng, chiến đấu và chiến thắng cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước, ông được giao đảm nhận cương vị, Chủ tịch UBND cách mạng tỉnh Hậu Giang. Thời điểm ấy, Hậu Giang gồm 3 tỉnh là Hậu Giang, Cần Thơ và Sóc Trăng.

Giờ đây đã qua 50 năm, kể từ thời điểm mở cuộc tấn công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968. Những người lãnh đạo cuộc tấn công và nổi dậy, các chiến sỹ đồng bào, đặc biệt là những chiến sỹ biệt động tham gia chiến đấu, nay người còn người mất nhưng tất cả vẫn tái hiện trong ông về mùa xuân năm ấy – xuân tấn công và nổi dậy. Ông bảo rằng, điểm nổi bật ở mùa xuân năm ấy là lòng dân với cách mạng, bởi nếu không được nhân dân đồng lòng giúp đỡ thì làm sao chỉ trong một thời gian ngắn chúng ta đã hoạt động và tập kết hàng vạn tấn vũ khí, hàng vạn bộ đội ém quân từ các hướng, đặc biệt là ở khu căn cứ Vòng Cung. Tại đây, bà con trong đó có cả những người thân của gia đình binh sỹ từ phía bên kia chiến tuyến tất cả đồng lòng ủng hộ cách mạng, lo cho bộ đội nơi ăn chốn ở, giúp bộ đội vận chuyển vũ khí, tập kết lương thực và thực phẩm… trong những ngày diễn ra cuộc tấn công và nổi dậy xuân Mậu Thân năm 1968.

Có lẽ vì thế mà suốt từ nhiều năm nay ông luôn đau đáu một nỗi niềm về những người dân ở bao miền quê. Sau hơn 40 năm giải phóng, song cái nghèo, cái khó vẫn còn đeo bám họ và đâu đó là những oan khuất trong một bộ phận dân cư. Có lẽ vì thế chăng mà từ ngày nghỉ hưu, sức khỏe đã giảm sút song ông vẫn dồn tâm, dồn sức hướng về người dân còn nhiều gian khó. Ngày ngày vợ chồng ông vẫn dong duổi trên chiếc xe ôm để đến thăm người này, người kia, tự thân đi vận động để xây cất hàng chục, hàng chục căn nhà tình nghĩa cho người nghèo, trích lương  hưu để chăm lo cho mấy cháu mồ côi. Các công việc ấy tưởng chừng đơn giản, nhưng thử xem mấy ai làm được?

Ông xứng đáng với cái tên mà nhiều bà con nơi đây vẫn thường gọi ông với cái tên trìu mến: “Ông Sáu xe ôm”. 

Quang Minh

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tags : Tết Mậu Thân hồi ức lão thành cách mạng

Tin Nhân vật - Sự kiện tiếp theo

Tin Nhân vật - Sự kiện mới nhất