Thứ Hai , 19:40, Ngày 17/12/2018

Gia đình và pháp luật

Phụ nữ ly hôn đâu phải vì chuyện chồng không giúp rửa bát!

Mấy hôm nay chị em phụ nữ đang chia sẻ bài viết "Cụ bà ly hôn ở tuổi 86 vì ông chồng không chịu rửa bát", người đàn bà ở gần cuối cuộc đời lại ly hôn chồng chỉ vì mấy chục năm qua ông không rửa bát?

Chúng ta thường không thể học được bí quyết của những cặp đôi hạnh phúc nhưng chúng ta lại có thể liệt kê hàng tá lý do về một cuộc hôn nhân thất bại. Chuyện ly hôn ở tuổi bát thập chỉ vì chồng không chịu rửa bát mấy chục năm chỉ là giọt nước tràn ly. Cũng như mọi phụ nữ Việt với khả năng hi sinh mù quáng và nhẫn nhục đến cao độ, tôi cứ mập mờ đoán người đàn bà ở tuổi 86 ấy đã phải uống đến cả lít rượu "liều" để mà "dám" đâm đơn ra tòa ly hôn ông chồng lười biếng.

Cụ bà 86 tuổi ly hôn chồng với lý do suốt thời gian chung sống ông không giúp bà rửa bát.

Cái gợn trên mặt hồ lăn tăn bao giờ cũng khiến người ta nhầm tưởng mặt hồ yên ả, và quá nhiều người bàng quan nghĩ rằng hôn nhân nếu không ai lên tiếng thì nghĩ là hôn nhân hạnh phúc, mấy ai hiểu sự im lặng, nhẫn nhường như con sóng dưới lòng sâu, đến một ngưỡng nào đó, nó vọt thành sóng thần và cuốn phăng cả sự sợ hãi của chính những người đóng vai yếu thế trong hôn nhân.

Tôi có biết một cô bạn, cô này tôi dám cá rằng ai nói yêu chồng nhất trên đời thì cô ấy sẽ đến và thể hiện cho người kia biết cô ấy yêu chồng cô ấy hơn tất thảy các cô đàn bà vừa tuyên bố. Cô ấy sẵn sàng vứt đi cả tuổi thanh xuân đẹp đẽ của mình để lấy một người đàn ông có một đời vợ, thất nghiệp, đi tù và có con riêng. Cô ấy xinh đẹp, cá tính, thông minh, nhạy cảm, giàu lòng trắc ẩn và không thiếu sự kiêu hãnh... Một người đàn bà như thế lẽ thường sẽ phải được hạnh phúc, dĩ nhiên là hạnh phúc, phải không?

Trong hôn nhân, người ta không ly hôn nhau vì chuyện hôm nay ông không chịu rửa bát, nhưng người ta sẽ ly hôn vì thiếu đi sự cảm thông lẫn nhau, sự chia sẻ với nhau, sự thương nhau như thương thân mình (Ảnh: Pinterest)

Thế nhưng cô ấy đầu tắt mặt tối một tay làm việc nhà, một tay chăm con, lơi tay ra thì gõ bàn phím kiếm sống nuôi cả nhà. Chồng cô ấy, ngoài việc làm những áng thơ tình vô giá bán chẳng ai mua thì có một nghề mà thiên hạ vẫn gọi là "vô công rỗi việc". Đã thế, ngoài việc huyễn hoặc bản thân cao độ, chồng cô ấy lại vốn thêm cái thói trăng hoa: Tán tỉnh người này, thả thơ tình tặng người kia, rồi bi ai về nhân tình thế thái và... nằm khểnh xem ti vi chờ vợ hầu, anh ta chẳng biết làm gì và thực tế thì chẳng muốn làm gì. Tất cả mọi sự lười biếng anh ta đổi lỗi cho xã hội không nhìn nhận được tài năng của anh ta và lôi sự bất mãn ra để bao biện cho sự bất tài vô dụng của chính mình.

Ấy vậy mà cô bạn tôi vẫn hầu vẫn hạ, vẫn phục dịch như thể chồng cô ấy là chúa tể của cái vương quốc chưa đầy 20m2 đi thuê ấy. Hiếm hoi lắm mới thấy cô ấy đi cafe với bạn, nhưng trong bộ dạng tả tơi, còn đâu cái vẻ đáng yêu, kiêu hãnh xinh đẹp, còn đâu những câu nói xuất sắc trong các phát ngôn oanh liệt thời cô ấy còn độc thân? Chỉ còn lại một bà mẹ bỉm sữa với ánh mắt mệt mỏi, cố giấu đi sự vất vả, cô đơn của bản thân mình và cố gắng chấp nhận cuộc hôn nhân ấy như một cách mà cô ấy gọi là "trả nghiệp".

Thế rồi, cô ấy vừa thông báo cho tôi rằng cô ấy đã ly hôn thành công. Tôi thực mừng rỡ thay cho người đàn bà tuổi ngoài 30 ấy. Vẫn còn có thể sống cuộc đời mình muốn một cách tự chủ và rực rỡ nhất, vẫn còn có thể tìm được tình yêu đích thực của mình, và thậm chí tôi chưa bao giờ hoài nghi việc một người đàn bà ly hôn có thể tìm được hạnh phúc với người chồng sau hay không, bởi chắc chắn là có!

Hoặc nếu như, cô ấy khi nhìn lại tình yêu mù quáng của mình với chồng cũ mà muốn đoạt tuyệt với hôn nhân thì tôi vẫn nghĩ rằng cô ấy sẽ hạnh phúc theo cách của riêng mình, như người đàn bà dám ly hôn ở tuổi 86 kia.

Đàn bà chủ động ly hôn đâu phải vì chuyện chồng không rửa cho cái bát. Cũng có thể phụ nữ khi kết hôn đã luôn mộng mơ rằng mình có thể thay đổi được tính cách của một con người, dù biết trước khi lấy họ đã nhìn thấu bao thói xấu của người bạn đời, nhưng vì quá nhiều lí do và áp lực vô hình mà đâm đầu vào cưới, rồi cắn răng mà nhẫn, mà nhịn, mà chịu cả nhục để gia đình yên ấm. Để rồi cho đến khi con giun xéo lắm cũng quằn, họ bắt đầu giống cô Mị trong "Vợ chồng A Phủ", chỉ cần một giọt nước mắt đúng thời điểm là tinh thần chuyển từ kiếp nô lệ sang đòi tự do.

Không chỉ chia sẻ ầm ĩ tán dương cụ bà dám ly hôn vì chồng không rửa bát, trước đó nhiều chị em còn "ý nhị" chia sẻ  tin ác phụ chặt đầu chồng một cách hể hả như ngầm ám chỉ việc sẵn sàng vùng lên của bản thân khi bị áp bức, nhẫn nhịn quá lâu.

Vấn đề là tại sao phụ nữ lại cứ phải hi sinh, phải im lặng, phải nhẫn nhịn để rồi hả hê ngầm với những phút "rũ bùn đứng dậy sáng lòa" của người khác? Tại sao không nhìn lại cuộc hôn nhân của mình, trao đổi thẳng thắn, tìm giải pháp cho nó tốt hơn hoặc một phương án khác cho cuộc đời mình?

Tại sao phải chờ đến mấy chục năm để ly hôn với một lý do chồng không chịu rửa bát? Tự bao giờ sự chia sẻ, thấu hiểu lại trở nên xa xỉ trong hôn nhân và người phụ nữ luôn luôn phải chịu đựng điều đó?

Trong hôn nhân, người ta không ly hôn nhau vì chuyện hôm nay ông không chịu rửa bát, nhưng người ta sẽ ly hôn vì thiếu đi sự cảm thông lẫn nhau, sự chia sẻ với nhau, sự thương nhau như thương thân mình.

Theo Đời sống & Pháp lý

Tin Liên quan

Tags : ly hôn hạnh phúc gia đình

Tin Tâm sự tiếp theo

Tin Tâm sự mới nhất