Thứ Năm , 21:58, Ngày 18/04/2019

Gia đình và pháp luật

Nước mắt người đàn ông chống chọi 'án tử' của cả gia đình ung thư

Nỗi đau của người cha trên chặng đường cùng 2 đứa con chống chọi với tử thần ung thư, đã không ít lần ông Quang ngã gục vì thương con, xót cho số phận: “Con gái tôi hình như đứa nào cũng vô phúc…”.

Ung thư từ trước đến nay gần như là câu chuyện bất hạnh cho những gia đình có con cái, người thân vô tình mắc phải. Đâu đó trong tiềm thức của nhiều người, họ vẫn ám ảnh và mang nỗi lo sợ mỗi lần nhắc tới ung thư.

Và đối với ông Vương Vinh Quang (SN 1959), thôn Nguyên, xã Thạch Liên, huyện Thạch Hà (Hà Tĩnh) – người đàn ông nghèo có vợ và hai con cô con gái mắc căn bệnh quái ác này (một người đã mất và một người đang điều trị) – ung thư thực sự cũng là nỗi buồn, ám ảnh.

“Bệnh tật không ai nói trước được và nhất là bệnh ung thư thì càng không biết được nó đến lúc nào. Chỉ đến khi phát hiện, bệnh trở nặng, người thân lần lượt ra đi, lúc đó ta mới hay nó mất mát ra sao. Hơn ai hết, tôi hiểu nhưng nỗi đau thầm lặng đó”. Đó là câu nói mà ông Quang chia sẻ với tôi trước khi bước vào câu chuyện buồn của gia đình.

Theo đó, vợ chồng ông Quang có 5 người con. Cuộc sống quanh năm cũng chỉ là “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” trên mấy mảnh ruộng để nuôi con khôn lớn.

Skip in 6...
Ad finishes in 28 seconds

Con cái lần lượt trưởng thành và lập gia đình là niềm hạnh phúc của những người làm cha mẹ như ông. Nhưng niềm vui ấy với gia đình nghèo này ngắn chẳng tày gang, khi hai đứa con gái tuổi đôi mươi lần lượt mất vì căn bệnh ung thư quái ác.

Nước mắt người đàn ông chống chọi 'án tử' của cả gia đình ung thư - Ảnh 1

Giọt nước mắt lăn dài trên gò má, ông Quang chia sẻ câu chuyện buồn của gia đình.

“Gia cảnh nghèo khó, thiếu thốn nhưng tôi vẫn luôn cùng vợ cố gắng làm lụng. Người ta bảo khó khăn thì mình có thể gắng mà làm rồi cũng đủ dùng nếu có sức khỏe. Nhưng nhà tôi hình như vô phúc lắm chị ạ, kinh tế không đủ đầy mà đến sức khỏe cũng thiếu. Hai đứa con ốm đau, đứa mất đứa còn cứ khiến cuộc sống đến mệt mỏi…”, ánh mắt buồn ông Quang nói.

Ông Quang tâm sự, ngày đứa con gái thứ 3 là chị Vương Thị V. (SN 1988) lấy chồng tận Thái Nguyên, gia đình vui bởi con đã khôn lớn, vững để tách khỏi vòng tay bố mẹ mà lo cho cuộc sống riêng.

Thế nhưng, sự đời chẳng mấy ai ngờ, sau khi lấy chồng và đưa nhau vào miền Nam làm ăn sinh sống, chị V. bắt đầu phát hiện mình mắc căn bệnh ung thư hạch chung thất. Mới đầu cũng chỉ là những hạch nhỏ xuất hiện ở cổ, sau đó di chứng khiến sức khỏe yếu, khó thử tức ngực và cuối cùng chị phải nhập viện hóa trị sau khi có kết luận mắc ung thư.

Đôi mắt giàn giụa nước, ông Quang kể: “Lúc nghe tin nó (chị V. – PV) ốm, tôi và vợ thật không đứng vững. Thương nó còn quá trẻ, lại vừa sinh con được mấy tháng. Sau hôm ấy, tôi vay mượn được hơn 10 triệu đồng, mua ít thùng mì tôm và chai nước mắn, bắt xe vào miền Nam để nuôi con. Nhìn nó trên giường bệnh, héo úa từng ngày, người làm cha như tôi thấy bất lực hoàn toàn”

Những ngày bệnh tật, chị V. được điều trị tại Bệnh viện Ung bướu TP. HCM. Mỗi ngày ông Quang đều túc trực bên con, bón từng thìa cháo, bát cơm với hy vọng phác đồ điều trị tốt, có thể kéo con khỏi tay tử thần.

Trên chặng đường cùng con chống chọi với "tử thần" ung thư, đã không ít lần ông ngã gục, nhưng rồi bản thân phải tự dứng dậy, vững tâm để con an lòng. “Nó khó cho ăn lắm, phải ép mới được vài thìa. Thời gian nó bị bệnh, con gái được gửi về quê cho vợ tôi chăm sóc. Đến tận ngày nó mất được 50 ngày, con gái mới được đưa vào thắp hương”, ông Quang chia sẻ.

Oái ăm hơn, trong khi đang chăm sóc đứa con mang trọng bệnh thì năm 2012, ông Quang lại một lần nữa gục ngã khi đứa con gái thứ 4 là chị Vương Thị B. (SN 1990) phát hiện mắc ung thư tuyến giáp khi đang mang thai đứa con đầu lòng được 2 tháng. Nỗi đau chồng nỗi đau, người đàn ông vững chãi của gia đình cũng không đứng vững trước bất hạnh của số phận. Một mình ông Quang lại ngược xuôi bệnh viện Nam – Bắc để chữa trị cùng hai con.

Nước mắt người đàn ông chống chọi 'án tử' của cả gia đình ung thư - Ảnh 2

Với ông Quang, ung thư có lẽ là "tử thần" đáng sợ và ám ảnh nhất.

Năm 2013, sau một thời gian chống chọi cùng căn bệnh, chị V. ra đi khi vừa tròn 25 tuổi. Cái chết của con dường như là một sự ám ảnh ung thư hiện rõ nơi khuôn mặt ông Quang. Với ông, ung thư có lẽ là tử thần đáng sự nhất khi nó cắp đi mạng sống của người thân quá nhanh.

Đôi mắt đỏ hoe cùng dòng nước lăn dài trên gò má, ông Quang tâm sự: “Sau khi con V. mất, tôi lại cùng đứa con gái thứ 4 bắt đầu hành trình chống ung thư. Hết bệnh viện này đến bệnh viện khác, cứ đến hẹn tôi lại cùng con tới thăm khám. Ai chỉ đâu có thầy, tôi cũng cố tìm tới lấy thuốc chỉ với hy vọng duy nhất là bệnh tình con thuyên giảm. Hơn ai hết, tôi hiểu mất mát do ung thư nó đến nhanh thế nào…”.

Thời gian chị B. chiến đấu với bệnh tật là khoảng thời gian ông Quang luôn bên cạnh, động viên chia sẻ để con vững vàng hơn. Với ung thư, bản thân ông hiểu rõ, thật khó để chiến thắng nhưng ông vẫn muốn chiến đấu, hy vọng biết đâu phép mầu đến.

Nhưng rồi trong những ngày tháng còn gian nan bởi bệnh tật, vợ ông, bà Nguyễn Thị Bình (SN 1963) cũng lại mắc cái "án tử" đáng sợ đó. Ung thư bàng quang đã khiến sức khỏe bà Bình suy yếu dần, không làm được việc nặng nhọc.

“Gia đình nào có người bệnh tật thì tội gia đình đó chị à, nhưng mình làm sao biết mà tránh được. Bằng tuổi tôi, lẽ ra đã có thể an nhàn mà sống cùng con cháu thì nay cứ phải lo mãi hai chữ ung thư. Hết con ung thư rồi đến vợ tôi cũng bị, thuốc thang từng ngày. Có lẽ không nỗi khổ nào bằng bệnh tật”, ông Quang nói.

Nỗi đau chưa nguôi thì mới đây, cũng vì hai chữ ung thư mà đứa con gái lớn của ông đứng trước cảnh bị chồng ly hôn. Ông Quang cho hay, người con gái lớn lấy chồng ở làng bên đã lâu.

Trước nay, gia đình vẫn sống hòa thuận vui vẻ, giờ chỉ vì thấy mẹ và hai dì mang bệnh ung thư mà con rể chì chiết, đâm đơn ra tòa li dị. Suốt ngày bị chồng chửi, thậm chí đánh đập và nộp đơn ly dị … là những hệ lụy mà đứa con gái lớn của ông Quang đang gánh chịu sau nỗi đau ung thư. Lý do ly hôn của người con rể thật đơn giản: Gia đình cô ai cũng mang ung thư, con cái vô phúc.

Nhìn người đàn ông trước mặt lăn dài những giọt nước mắt xen lẫn những tiếng ho khan, tôi hiểu ông đã phải gánh chịu nỗi đau thế nào khi chỉ ít năm mà con cái đứa mất, đứa đang đứng trước nguy cơ mất hạnh phúc gia đình.

"Con gái tôi hình như đứa nào cũng vô phúc... " - là câu nói chát lòng của ông Quang khi tôi chia tay ra về. Đôi mắt sâu cùng ánh nhìn đượm buồn đã nói hết những nỗi lòng của người cha, người đàn ông ở tuổi thập lục. Với bao người, đó là thời gian hưởng tuổi già còn ông Quang vẫn ngày ngày bao nỗi lo toan kinh tế và bệnh tật của người thân. Nỗi lo ấy bao gồm cả sự mất mát cận kề không biết trước…

Linh Chi

Tags : ung thư án tử tử thần

Tin Bệnh & thuốc tiếp theo

Tin Bệnh & thuốc mới nhất