Thứ Bảy , 21:09, Ngày 18/08/2018

Gia đình và pháp luật

Những vần thơ đã cũ…

Xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc những bài thơ được viết lên từ cảm xúc về “Những vần thơ đã cũ”.  

Không câu từ mỹ miều, bay bổng, bằng tình cảm chân thật, bằng lối viết cảm xúc rất thật và đời thường, các cây bút khu vực miền Tây- ĐBSCL đã gửi gắm vào thơ những dòng chảy cảm xúc trước mùa hạ về, nhớ lại tuổi học trò đã xa… là những chủ đề, nội dung không còn xa lạ với nhiều người, nhất là những người yêu thơ văn tuổi học trò, nhưng những vần thơ, bài thơ vẫn hiển hiện trong tâm trí mọi người về tình cảm chân thành đã xa. 

BẾN PHÀ NGÀY CŨ

Đò ngang sông Hậu Cần Thơ

Nối bờ bắc cũ ngày mơ xây cầu

Nhớ xưa ánh mắt nhìn nhau

Vân ve tà áo thuở đầu… học sinh

Đến trường chung bước vô tình

Qua phà chung chuyến chuyện mình vu vơ

Sớm chiều ước hẹn nên thơ

Đêm về trống vắng ngẩn ngơ nhớ  người

Người trao có nửa nụ cười

Mà ta mất cả một đời… để quên!

Trần Long (TP Cần Thơ)

NỠ ĐÀNH SAO

Đò chiều chở nắng sang ngang

Mái chèo đánh vỡ ánh vàng trên sông

Thương nhau xin hãy thật lòng

Đừng như chong chóng, quay vòng rồi ngưng

Dù sao ta cũng đã từng

Tay trong tay đó- xin đừng quên mau

Người ơi hãy quý trọng nhau

Gặp nhau chẳng dễ- cớ nào đành xa!?

Ngọc Linh (Cà Mau)

GỬI EM 

Em là bác sĩ chân tình

Lương y từ mẫu khắc hình dáng em

Một lần anh đến khám tim

Bàn tay ấm áp dịu êm hiền hòa

Đạo đức nghề nghiệp vị tha

Chăm lo sức khỏe nhà nhà vui tươi

Bận rộn em vẫn tươi cười

Lòng anh nhung nhớ ngỏ lời yêu thương…

Tuấn Nguyễn (Bình Minh, Vĩnh Long)

SEN VÀ EM (Tặng Ánh Nguyệt)

Hoa sen trắng nở bên hồ

Dáng em bên nắng dưới  ô dịu hiền

Thướt tha tóc xõa che nghiêng

Mong manh tia nắng nhẹ xuyên má hồng

Ước gì anh hóa hư không

Quyện theo tia nắng thỏa lòng ước mong

Hay là anh hóa dòng sông

Nuôi hoa sen trắng cho hồng môi em!

Mỹ Hiền (Vĩnh Long)         

KỶ NIỆM 

Trăng vàng ta thả hay ai?

Sao ta lại nhớ đắm say ai rồi

Bao đêm mộng ước bồi hồi

Làm tim loạn nhịp đứng ngồi không yên

Hồn nơi phố thị ưu phiền

Đong đầy kỷ niệm với nhiều tâm tư

Nhớ ai anh nhớ nhiều như…

Trăng vàng thả ánh trăng thơ xuống đời

Trăng kia chiếu sáng muôn nơi

Lòng anh gợi nhớ chơi vơi cõi lòng

Em về có nhớ anh không

Còn bao kỷ niệm ngóng trông ai hoài!

Trần Hoàng Long (TP Cần Thơ)      

MỘT THỜI ÁO TRẮNG

Hạ về chợt giấc mơ trưa

Tình yêu say đắm năm xưa vọng về

 Người ơi giữ chặt hồn quê

Tiếng ve rả rít đam mê cuộc tình

Mơ màng bóng dáng thư sinh

Mái trường yêu dấu hành trình lãng quên

Dòng đời bên ngọn thác ghềnh

Sóng tình ngọn sóng chông chênh nỗi lòng

Ước sao tình thắm duyên nồng

Một thời áo trắng tấm lòng thủy chung

Khải Nguyễn (Bình Minh, Vĩnh Long)

THUYỀN TÌNH

Lang thang dưới bóng chiều tà

Ngõ hồn nghe vắng tình ca thuở nào

Yêu em chẳng biết làm sao

Mộng mơ- mơ mộng lạc vào cõi tiên

Gặp nhau cũng bởi chữ “duyên”

Nợ tình ai trót rời miền quê xa

Ngồi buồn nhớ lại chiều qua

Tình Em- Anh đó thiết tha mặn nồng

Đường quen lối cũ bên sông

Tơ duyên bền chặt một lòng thủy chung

Văn Khánh Hải (Bình Minh, Vĩnh Long)

KHÔNG ĐỀ 

Người lạ ơi! Anh ở đâu?

Có hay gió bấc mưa sầu hay không?

Bây giờ trời đã có giông

Gió mùa se lạnh cõi lòng tái tê

Người đi có biết nẻo về?

Hay người quên mất đường quê tôi chờ?

Đêm đêm tôi dệt vần thơ

Nhớ người tôi biết mộng mơ là gì…

Người đi- tôi biết người đi

Nhưng lòng vẫn nhớ vẫn ghi bóng hình

Nơi xa tôi chúc an bình

Người luôn hạnh phúc gia đình yên vui...!

Xuyên Lê (Cần Thơ)

ƠN THẦY CÔ

Bao năm vất vả chăm lo

Cho đàn trò nhỏ chữ “o” vào đời

Một mai sự nghiệp sáng ngời

Không quên lời dạy “nên người”- thầy cô

Sông kia chảy mãi vào thơ

Một vùng kỷ niệm điểm tô tháng ngày

Mênh mông tình cô- nghĩa thầy

Chúng em xin khắc ơn này trong tim!!!

Huỳnh Thanh Giang (Bình Minh, Vĩnh Long)

TÌNH KHỜ 

Bằng lăng tím đã về chiều

Ai kia ngồi đợi những điều đã qua

Hoàng hôn ánh mắt kêu xa

Bức tranh tuyệt đẹp xế tà mộng mơ

Tình yêu có tự bao giờ

Em xin khép lại tình khờ có anh

Hoàng hôn cảnh đẹp an lành

Góc trời nhỏ hẹp nên đành xa nhau

Nhớ em từ lúc chiêm bao

Giật mình tỉnh giấc duyên trao mất rồi

Trong lòng nhớ mãi bờ môi

Bây giờ em đã thành đôi...với người!!!

Nguyễn Văn Thanh (Vĩnh Long)

MẸ TÔI

Bàn tay của mẹ thuở nào

Nâng niu thơ ấu làm sao quên đành

Thời gian cứ chạy loanh quanh

Tóc mây mẹ chớm màu cùng thời gian

Đi xa vẫn nhớ xóm làng

Quê nhà có mẹ vô vàn thương yêu

Mẹ tôi tuổi đã về chiều

Vui cùng con cháu với nhiều tình thương

Con đây mong muốn điều lành

Cầu cho mẹ mãi yên bình...bên con!!!

Lê Thanh Toàn (Vĩnh Long)

DUYÊN NỒNG

Cuộc đời lắm nỗi truân chuyên

Dù đi đâu nữa mãi yêu em hoài

Em là ước mớ nối dài

Chất bao hi vọng tương lai rạng ngời

Yêu em yêu cả cuộc đời

Ngàn năm không đổi không rời xa em

Mong em phân biệt trắng- đen

Dù cho bão táp, tắt đèn có nhau

Em- anh tình mãi vút cao

Kề vai tay nắm môi trao duyên nồng!!!

Nguyễn Trung Tuấn
(Phòng Tài nguyên Môi trường thị xã Bình Minh, Vĩnh Long)

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : thơ lục bát

Tin Đời sống tiếp theo

Tin Đời sống mới nhất