Thứ Hai , 07:08, Ngày 19/08/2019

Gia đình và pháp luật

Những chuyến "Fam" của cuộc đời tôi

Cảm ơn những người anh người chị người bạn đã đồng hành cũng tôi. Những nụ cười những niềm vui mà chỉ có trong chuyến fam này tôi mới có được.

Hà Nội ngày 8/1/2016

Khoác ba lô lên và bước ra thế giới rộng lớn.

Ngọc Chiến... đã rất nhiều lần định đi tới con đường này mà lại ngậm ngùi, ấm ức, vì cái khoảng thời gian, thời tiết và sợ rượu Sơn La. Nhưng niềm đam mê khám phá những vùng đất mới không cho phép từ "sợ" hiện hữu trong đầu. Chẳng biết do trời thương hay do biết nhìn nhận thời tiết, tôi đến Ngọc Chiến vào một ngày trời không thể đẹp hơn. Không khí se lạnh, kèm theo cái nắng dịu nhẹ của đầu xuân làm cho quãng đường đi gian nan của tôi cũng nhẹ bẫng đi. Từ lâu đã được nghe kể về suối khoáng nóng của Ngọc Chiến nhưng đến khi tay sờ mắt thấy tôi mới tin và cảm nhận được cái điểm đặc biệt của bản làng Ngọc Chiến.

b
b

Tôi đến Ngọc Chiến vào một ngày trời không thể đẹp hơn.

Bình thường khi ta đi tắm khoáng nóng, trong suy nghĩ vẫn là những phòng tắm cách biệt, với những bộ đồ tắm đa màu sắc. Nhưng ở nơi đây, không phòng riêng, không áo tắm. Nét văn hoá truyền thống, cứ lúc tắm thì "ta là tiên" nếu không thực mục sở thị thì không bao giờ tin được giữa làng có một bể tắm, ngăn cách giữa nam và nữ là bức tường cao không quá đầu người. Vẻ đẹp của người phụ nữ nơi đây được lộ diện một cách vô cùng tự nhiên, và thoải mái. Cảm giác thật sự lạ lẫm nhưng lại vô cùng thú vị, tôi cứ mải miết nhìn ngắm họ vô tư tắm mà quên mất rằng mình cũng cần phải tắm cho một ngày đi xa. Vẫn biết rằng ở đây phong tục là "tắm tiên" nhưng tôi vẫn không thể đủ tự tin để thử một lần tắm tiên như thế. Nhưng riêng cảm nhận của tôi, tôi rất yêu nét văn hoá của họ, mong rằng Ngọc Chiến sẽ giữ được nét văn hoá này mãi cho muôn đời sau.

Hà Nội ngày 10/1/2016

Điện Biên Phủ.

Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, mốc vàng trong lịch sử dân tộc. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu tôi nghe kể đến Điện Biên Phủ, nhưng những cảm xúc trong tôi chưa bao giờ khác. Cứ mỗi lần nghe cô thuyết minh viên cất giọng nói về lịch sử hào hùng của thời cha ông, những gian khó, những đau đớn mà thời chiến tranh để lại. Đối với tôi, đó thực sự là nỗi ám ảnh lớn khi những sự thật về chiến tranh Việt Nam được phơi bày trước mắt. Những sự thật vốn ẩn mình sau những dòng chữ lịch sử, cùng những lời kể của thầy cô, ông bà cha mẹ mình. Để đến hôm nay tôi mới hiểu ra rằng những gì mình biết về cuộc chiến tranh dân tộc của đất nước mình còn quá ít ỏi so với những gì khốc liệt mà cha ông mình đã thực sự nếm trải, với những hy sinh lớn lao của những liệt sĩ đã ngã xuống cho nền hoà bình, tự do của Tổ Quốc. Chiến tranh đã lùi xa, những hình thức tra tấn đầy đoạ dã man, tàn độc của quân đội Mỹ cách đây nửa thế kỷ cũng ngày càng ít người biết đến, chỉ nhìn những hình ảnh được minh hoạ lại mà toàn thân tôi gai ốc nổi lên đến tận đỉnh đầu.

b

Cho con xin thắp một nén nhang, cho con xin nói một lời....

Tôi thật sự kinh hoàng khi nhìn thấy những tội ác mà lính Mỹ gây ra cho người dân Việt Nam. Những hình thức tra tấn, bắt bớ, xác người bị treo lên... Cảm nhận được sự đau đớn trên những khuôn mặt khốn khổ, nỗi xót xa nghẹn lòng làm tôi không thể nhìn lại những bức ảnh này lần thứ hai. Ánh mắt tôi trốn chạy... với nỗi ám ảnh dâng ngập lòng...

Quay trở ra thăm những ngôi mộ các chiến sĩ đang yên nghỉ, tôi cảm thấy mình như đang đi vào một cõi đất rất linh thiêng nào đó, chẳng biết nói gì, chỉ biết im lặng đếm, đếm bao nhiêu vẫn chưa hết sự hy sinh cao cả của các chiến sĩ đang yên nghỉ dưới lòng đất sâu. Cho con xin thắp một nén nhang, cho con xin nói một lời... con cảm phục, con cảm ơn tất cả các chiến sĩ đã hy sinh để cho bây giờ thế hệ bọn con có được một cuộc sống phồn vinh như thế này. Cái nắng chiều tà hiu hắt chiếu thẳng vào những ngôi mộ, tạo nên bức tranh đẹp sống động đến lạ kỳ.

Hà Nội ngày 11/1/2016

Áo ấm cho em.

Hình ảnh những đứa trẻ vùng cao chân đất, đầu trần, áo quần lem luốc hiện ra trước mắt tôi quá đỗi chân thật đến xót xa. Bọn trẻ đến trường đa phần chỉ "tay không, chân đất" không cặp sách, không vở viết, nhưng đứa trẻ nào cũng nụ cười long lanh. Các em cứ hồn nhiên như thế, vui vẻ và sống mộc mạc, giản đơn như cây rừng. Cứ nhìn mặt, tay chân các em thì sẽ thấy, dù đã mặc tất cả quần áo mà chúng có vẫn không đủ ấm. Những bàn tay bàn chân nứt nẻ, khuôn mặt nhem nhuốc tái xanh, bủng beo của các em thật sự khiến ai nhìn thấy cũng phải mủi lòng.

b

Những đứa trẻ vùng cao...

Cái đói cái nghèo có lẽ không bao giờ hết, cái công, cái áo hôm nay của đoàn tôi cũng không thấm tháp, không mang lại cuộc sống tốt hơn cho các em, vậy mà nhìn kìa, ánh mắt, nụ cười, niềm vui hiện trên khuôn mặt của các thiên thần vùng cao còn làm ấm lòng tôi hơn tất cả các thứ áo ấm khác. Xin thôi những báo cáo ồn ào thành tích, xin hãy bỏ những khẩu hiệu ấm no hình chiếc bánh vẽ mà hãy làm ra chiếc bánh thật. Đã là bánh vẽ thì đu đặt tên có hoa mỹ, nó cũng là chiếc bánh vẽ. Còn là bánh thật thì đặt tên gì nó cũng ăn được để no cái bụng dân chúng. Chia tay các em trở về Hà Nội những ánh mắt ngây thơ đen láy ấy cứ nhìn tôi quyến luyến tự dưng... nơi khoé mắt tôi cũng thấy cay cay.

Hà Nội ngày 12/1/2016

Mỗi người có một mục đích cho những chuyến đi của mình. Rất nhiều người để chinh phục những tầm cao mới, những cột mốc mới, để có thể tự hào kể với người khác về những chặng đường mình đã đi qua, những thành tích mình đạt được. Còn tôi, tôi đi chỉ vì đó là bản chất của tôi, ham muốn được đi đó đây đã có sẵn trong tôi ngay từ hồi còn thơ bé. Lớn lên không chỉ vì thích đi mà tôi còn thấy đất nước minh rất đẹp.

f

Cảm ơn những người anh người chị người bạn đã đồng hành cũng tôi.

Ở thành phố nhộn nhịp, với guồng quay liên tục của đồng tiền, chỉ đi bộ thôi cũng là một điều xa xỉ, sau mỗi chuyến đi "hành xác" tôi càng cảm nhận sâu sắc và quý trọng hơn kết quả của hành trình cuộc sống.

Cảm xúc không mua được bằng tiền, đặc biệt là những cảm xúc trong mỗi chuyến đi xa, đi để cảm nhận và đi để biết quanh ta còn bao điều cần học hỏi.

Cảm ơn những người anh người chị người bạn đã đồng hành cũng tôi. Những nụ cười những niềm vui mà chỉ có trong chuyến fam này tôi mới có được. Vứt bỏ hết những ganh đua, bon chen của cuộc sống, đôi khi chúng ta phải tận hưởng và tự thưởng cho nhau những điều ngọt ngào nhất của tình yêu thương.

Ngọc Chiến đây rồi các bạn ơi
Chúng mình hãy nhớ những ngày vui
Đừng ai quên chuyến Fam Tây Bắc
Yêu thương đong đủ trọn năm ngày...

Ti Gon

Tin Liên quan

Tags : chuyến fam tây bắc xã ngọc chiến tắm tiên

Tin Du lịch tiếp theo

Tin Du lịch mới nhất