Thứ Năm , 21:56, Ngày 18/04/2019

Gia đình và pháp luật

Nhận diện và Giải pháp cho Việt Nam 2017-2020

Phải thẳng thắn nhìn nhận rằng: Năm 2016 khởi đầu của những diễn biến tích cực thì ít mà tiêu cực trên toàn thế giới với tần suất nhiều hơn, dầy đặc trên mọi lĩnh vực...

Giải pháp nào cho Việt nam trong giai đoạn khó khăn này? Theo quan điểm của riêng tôi: Lấy Tâm làm chủ đạo – Lấy Thần ứng biến.

Tâm của hơn 90 triệu người dân đang sinh sống trong nước và hơn 4,5 triệu bà con kiều bào đang sống làm việc tại 102 quốc gia và vùng lãnh thổ kết hợp hài hoà với hàng triệu người nước yêu quí Việt Nam ủng hộ và chung sức đầu tư vào Việt Nam – Sức mạnh này trở thành vô địch và Bất Biến.

Lấy Thần phách dân tộc đã được hun đúc hàng ngàn năm dù trải qua nhiều bể dâu nhưng tựu chung vẫn giành thắng lợi. Với thần phách này biết ghi nhận kinh nghiệm của ông cha trong qua khứ kết hợp với hiểu biết và học hỏi bè bạn trong hiện tại để định hướng cho tương lai 5 năm và 10 đến 20 năm kế tiếp.

Kiều bào Canada Nguyễn Hoài Bắc.

Trước năm 1975 khi đất nước còn chia cắt, tất cả sức lực của dân tộc dồn cho công cuộc giải phóng miền Nam và bảo vệ miền Bắc. Trải qua bao thăng trầm vất vả hy sinh bằng máu và nước mắt của hàng triệu người dân đất Việt cho cuộc kháng chiến vĩ đại. Đất nước về chung một nhà để cùng nhau chung sức, chung lòng tái kiến thiết và xây dựng một chính thể mới, một cuộc sống mới sau chiến tranh cũng gian khổ, khó khăn vô cùng.

Ngược về quá khứ trước năm 1975 thành phố Hồ Chí Minh với tên gọi là Sài Gòn. Những năm tháng đó Sài Gòn được ví như "hòn ngọc Viễn Đông" và chắc chắn cái tên này cũng minh chứng một điều giá trị thực của nó với khu vực và thế giới. Thời gian qua đi, những gì của sau hơn 4 thập kỷ đã chỉ còn lại trong ký ức và trở thành hoài niệm của những thế hệ thứ hai và thứ ba sau chiến tranh.

Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh đã thay đổi, sự thay đổi lớn lao nhưng so với các nước trong khu vực và thế giới xem ra vẫn chưa xứng với tầm vóc của nó. Vậy tại sao thành phố Hồ Chí Minh tụt hậu, cả nước tụt hậu so với nhiều nước trong khu vực và thế giới. Câu hỏi đặt ra là Chính phủ, Chính quyền địa phương và người dân thành phố mang tên Bác phải có trách nhiệm trả lời thoả đáng và nghiêm túc.

Lấy thành phố Hồ Chí Minh là tiêu điểm để nhân rộng ra các địa phương khác trong cả nước, chúng ta nhận thấy rằng: Thể chế và cơ chế cho một thành phố đầy năng động và sáng tạo không phù hợp. Thời gian không chờ đợi cho tư duy khô cứng và duy ý trí tồn tại đã và đang kiềm hãm sự phát triển của con người của kinh tế thị trường.

Thành phố chưa tạo được cú hích mang tính đột phá và hiệu quả cho cộng đồng xã hội phát triển… Nhận diện được những vấn đề nêu trên Người đứng đầu Chính phủ cũng như Lãnh đạo thành phố đã và đang trăn trở nhằm thay đổi thể chế, thay đổi tư duy quản lý và tạo điều kiện cho cộng đồng xã hội, cho doanh nghiệp phát triển với phương châm nhất quán, xuyên suốt “Chính phủ kiến tạo, liêm chính, tạo động lực cho doanh nghiệp phát triển”. Phương châm ấy đã và đang thu hút mọi nguồn lực trong xã hội cũng như trong nước và nước ngoài để phát triển kinh tế.

Đã nhiều lần Thủ đô Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh và các thành phố lớn phát động phong trào huy động mọi nguồn lực trong xã hội cũng như nguồn lực của kiều bào đóng góp hiến kế, tham vấn cho thành phố Hồ Chí Minh nói riêng và cả nước nói chung để tìm ra giải pháp thúc đẩy kinh tế và hội nhập sau rộng trên trường quốc tế.

Đã có nhiều những đóng góp hữu ích và tâm huyết của các nhà khoa học và doanh nhân trong nước cũng như bà con việt kiều. Những tham luận và ý kiến được chính quyền ghi nhận và đánh giá cao. Nhưng để áp dụng và thực thi chính sách và để nó đi vào cuộc sống xem ra vẫn còn rất hạn chế vì nhiều lý do khác nhau. Những lý do đó phản ánh một phần nào về cơ chế, chính sách của nhà nước còn hạn hẹp và chưa dám thay đổi đáp ứng nhu cầu của đất nước và thị trường thế giới. Giai tầng công quyền nói hay nhưng làm chưa hay.

Nhiệm kỳ mới của Chính phủ chính thức từ tháng 4/2016 mà người đứng đầu Chính phủ là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và nội các của ông đã chuyển động trên định hướng tích cực, năng động hơn.

Đi theo đó là các hiệp định thương mại đa phương và song phương có nhiều tiến triển tốt đẹp nhưng cũng có những hiệp định quan trọng như Hiệp định xuyên thái bình dương TTP theo tôi rất khó thành công vì chính sách mới của Tổng thống Mỹ Donal Trum. Nhưng những gì mà Chính phủ nhiệm kỳ mới thực hiện đã mang đến cho cộng đồng xã hội và doanh nghiệp trong nước cũng như nước ngoài đang hoạt động kinh doanh tại Việt Nam một luồng gió mới, một niềm tin vào sự đột phá được bắt đầu bằng những nhà quản lý trong hệ thống chính trị và tầm nhìn chiến lược sau câu nói đầy ấn tượng “… Chúng ta tìm người tài hay tìm người nhà…” chỉ có người tài mới thay đổi được những vấn đề bất cập trong điều hành và quản lý đất nước và sau đó là Doanh nghiệp được làm những gì pháp luật không cấm.

Những văn kiện, những quy định và những đạo luật đã và đang thay đổi tiến bộ hơn, hợp cuộc sống và tiếp cận với thế giới để tháo bỏ chiếc áo cũ chật chội được làm bằng chất liệu khô cứng.

Lấy thành phố Hồ Chí Minh – Thành phố đầu tầu của cả nước làm điểm nhấn bởi lẽ khi nói đến Việt Nam nhiều người thường nhắc đến thành phố Hồ Chí Minh. Đúng vậy thành phố này là nơi hội tụ tinh hoa của kinh tế và tri thức nhưng thực tế sau nhiều năm cũng chưa làm tốt trọng trách của mình. Sự thu hút nhân tài trong nước cũng như bà con Việt kiều ví như “bắt cóc bỏ dĩa”.

Muốn cho đất nước phát triển, thịnh vượng, đủ khả năng ứng phó với các nguy cơ hiện hữu và đang tiềm ẩn khó lường theo quan điểm của tôi, Đảng, quốc hội, Chính phủ và cả hệ thống chính trị cần phải làm ngay:

a- Tạo sân chơi không giới hạn cho các nhà trí thức và doanh nghiệp thực hiện các dự án, ước mơ của mình mà pháp luật không cấm.

b- Tiến tới quản lý điều hành phát triển kinh tế và xã hội trên nguyên tắc một xã hội văn minh hiện đại, từng bước phổ cập và thuận theo sự phát triển của thế giới, để mọi người không lo ngại về cuộc sống của mình, của người thân bị đe doạ. Pháp luật phải được thượng tôn triệt để.

c- Tập chung vào nghiên cứu phát triển ứng dụng công nghệ cao trong các lĩnh vực đặc biệt trong lĩnh vực sản xuất, xuất khẩu nông nghiệp mà Việt Nam có lợi thế, thương mại hoá các nghiên cứu, phát minh phục vụ cho các ngành nghề trong nước và xuất khẩu ra thế giới.

d- Hãy cho những Việt kiều tiêu biểu, xứng đáng có tâm, có tầm tham gia vào các tổ chức bộ máy công quyền để họ được cống hiến được phát huy khả năng và trí tuệ cho đất nước.

Nhìn lại thành quả trong công tác ngoại giao của Việt nam trong những năm tháng qua đi, một thành tích đáng tự hào và đã đáp ứng được yêu cầu trong từng giai đoan của lịch sử. Tiềm lực của bà con Việt kiều là cực lớn đã được minh chứng sau những năm 2004 trở lại đây, với gần 400 ngàn người có bằng cấp được đào tạo bài bản, hàng thật giá thật - đây là nguồn năng lượng cực lớn cho chúng ta chung tay phát triển đất nước, lấy thành phố Hồ Chí Minh là điểm đột phá chiến lược.

Đặc biệt hơn nữa là nguồn tiền kiều hối từ năm 2010 trở lại đây luôn đặt hơn 12 tỷ/năm và năm sau tăng hơn năm trước. Ngoài ra đã có hơn 3.600 dự án đầu tư của bà con Việt Kiều vào Việt Nam với tổng số vốn đạt ngưỡng 9 tỷ đô la Mỹ. Mặc dù Nghị quyết 36 của bộ Chính trị và Hiến pháp của chúng ta đã ghi rõ “ Bà con Việt kiều là bộ phận không tách rời…”.

Nhưng thực tế chúng ta vẫn còn nghi ngại được thể hiện rõ nét như: Cần họ đầu tư chất xám cho Việt Nam; Cần họ mang tiền, công nghệ đầu tư vào Việt Nam; Cần họ chia sẻ , ủng hộ khi trong nước gặp khó khăn về kinh tế, thiên tai , bão lụt… Nhưng không cần họ tham gia vào các tổ chức, bộ máy công quyền; Không cần họ có vị thế trong các tổ chức chính trị từ cấp cơ sở cho đến trung ương. Có chăng duy nhất là họ được tham gia vào MTTQ Việt Nam.

Thập kỷ thứ 2 của thế kỷ 21, với những bài học được đúc kết và trải nghiệm bằng thực tế của 15 năm qua. Điều này như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị Trung ương 4 khóa XII đã chỉ ra: Chiến lược, quy hoạch, kế hoạch và chính sách đầu tư phải có tầm nhìn xa, không bị "tư duy nhiệm kỳ", tư tưởng cục bộ, bệnh thành tích, chủ quan duy ý chí hay "lợi ích nhóm" chi phối.

Những người đang sống, đang mang dòng máu Việt Nam phải phát huy sức mạnh của đại đoàn kết dân tộc, làm tròn trách nhiệm của mình với đất nước, với lịch sử, để chèo lái con thuyền Việt Nam qua khỏi vùng sóng dữ. Điều này cũng minh chứng cho việc kết nối trong nước và nước ngoài có tâm huyết của bà con Việt kiều luôn hướng về quê hương đất nước, đâu đó còn chính kiến khác nhau cũng chỉ là điều bình thường của con người và của các quốc gia.

Điều này không cản được sự phát triển của một dân tộc hơn 90 triệu dân và chúng ta sẽ thành công. Hào khí non sông, sinh khí của tiền nhân và bản lĩnh nghị lực đã được tô thắm bằng mồ hôi, nước mắt và những giọt máu của cha ông để giữ gìn và dựng xây đất nước này.

Nhân dân ta, đất nước ta quyết không sợ hãi bất cứ trở lực nào từ quốc nội đến quốc ngoại. Chúng ta sẽ tìm ra một định hướng chiến lược thập toàn để xây dựng và phát triển cho nhiều thế hệ mai sau.

Hà Nội đêm cuối năm 2016

Nguyễn Hoài Bắc

Kiều bào Canada/KD&PL

Tin Liên quan

Tags : Việt Nam kinh tế TP.HCM giải pháp

Tin Bình luận tiếp theo

Tin Bình luận mới nhất