Thứ Tư , 06:30, Ngày 19/06/2019

Gia đình và pháp luật

Người mẹ của những mảnh đời bất hạnh

Bị khuyết tật từ nhỏ, nhưng bằng ý chí và nghị lực, chị Nguyễn Thị Hương (thôn Vạn Điểm, xã Vạn Điểm, Thường Tín, Hà Nội) đã vượt lên chính mình tạo công ăn việc làm cho hơn 20 lao động.

Tuổi thơ khốn khó

Ngôi nhà khang trang hai tầng nằm trong con ngõ nhỏ vừa là nhà, vừa làm xưởng sản xuất mỹ nghệ, với hơn hai mươi lao động làm nghề khảm trai khắc gỗ. Tiếng đục đẽo nhộn nhịp vang lên cùng với những đứa trẻ đang say sưa với công việc.

Chúng tôi nhìn quanh xưởng thấy một người phụ nữ có đôi chân teo tóp đang lết đi chỉ dạy cho bọn trẻ tỉ mỉ từng nét khảm, chị có khuôn mặt tròn trĩnh với cặp kính trắng trông chị thật phúc hậu. Sau khi dẫn chúng tôi đi một vòng quanh xưởng chị trở lại vị trí quen thuộc của mình là ở chính giữa của căn nhà bên cạnh một chiếc phản lớn và tiếp tục công việc đục đẽo.

 Chị Nguyễn Thị Hương bên công việc thường ngày của mình.

Chị kể, khi mới sinh ra chị cũng bụ bẫm như bao đứa trẻ khác, nhưng được vài tháng tuổi thì đột nhiên chị bị sốt cao kéo dài, chữa trị một thời gian không khỏi, gia đình quyết định mời bác sĩ về tiêm thuốc kháng sinh liều cao. Không may cho chị, chỉ ít lâu sau cả hai chân chị bị teo nhỏ dần đến lúc không đi lại được. Đến tuổi đi học nhìn các bạn cùng trang lứa tới trường mà cảm thấy thèm.

“Hồi ấy, bao lần mình cố đứng lên để theo bạn đến trường nhưng đôi chân khẳng khiu cứ khuỵu xuống không trụ nổi, mình đã khóc rất nhiều” nói rồi chị gạt đi dòng nước mắt khi kể lại dòng đời thơ bé của mình.

Năm 1990, nhìn thanh niên trong làng đua nhau làm kinh tế khi thời kỳ đất nước mở cửa, người dân Vạn Điểm đã mở rộng sản xuất và bắt đầu đưa vào làng nghề mộc. Lúc đó chị Hương xin bố mẹ cho đi học nghề đồ gỗ khảm trai ở các gia đình làm mộc trong thôn, mới đầu việc học nghề rất khó khăn muốn di chuyển phải lết bằng tay. Ban đầu chưa quen nên bàn tay chị bị sưng tấy lên, không cầm nổi cái đục nữa sau quen dần với công việc thì tay cũng trở nên trai sạm.

Suốt ngày đục đẽo chạm những họa tiết trên gỗ chị say mê nghề lúc nào không hay, dần tay nghề của chị trở nên thành thục với nét chạm chổ, những mẫu khảm trai cầu kỳ và tinh xảo. Thành quả lao động của chị không những nuôi được bản thân mà chị còn dành tiền mua nhà, sau hai năm lại sửa được nhà cũ thành căn nhà mới khang trang hơn. Nụ cười và tình yêu cuộc sống dần trở lại với chị…

Ước muốn cho “đàn con”

Sau khi có nghề trong tay và có thêm chút vốn chị đã mạnh dạn đầu tư thành lập xưởng sản xuất nhỏ tại nhà, thông cảm cho những đứa trẻ có cùng cảnh ngộ, chị đã tạo công ăn việc làm cho nhiều trẻ tật nguyền, chị tìm nơi ăn chốn nghỉ cho bọn trẻ và tạo điều kiện cho chúng học nghề. Căn nhà khang trang của chị bây giờ trở thành mái ấm tình thương cho nhiều đứa trẻ.

“Tiếng lành đồn xa” càng ngày càng có nhiều đứa trẻ tìm đến chị, trong đó có nhiều trẻ tàn tật trong thôn, xã mà có cả những em ở các huyện và tỉnh lân cận cũng tìm đến với chị. Hơn 20 lao động với mức thu nhập bình quân 1,2 - 1,5 triệu đồng/người/tháng. Có thể mức thu nhập đó chưa cao, nhưng với chị và những đứa trẻ nơi đây thì nó là niềm hạnh phúc, là nguồn sống của mọi người. Chị được tất cả học trò của mình gọi với cái tên trìu mến và đầy yêu thương là “mẹ”.

Vượt lên số phận không may mắn của mình, chị Hương đã và đang có nhiều đóng góp cho xã hội, chị nhận được rất nhiều bằng khen của UBND xã Vạn Điểm, của Hội Bảo trợ người tàn tật và trẻ mồ côi Việt Nam. Vinh dự nhất đối với chị Hương là được Thủ tướng Chính phủ nước tặng Bằng khen vì đã có thành tích vượt lên số phận, không chỉ làm giầu cho mình mà còn tạo công ăn việc làm thường xuyên cho hàng chục lao động.

Giấy chứng nhận Gương bảo trợ điển hình.

“Tôi thấy nhiều số phận kém may mắn hơn mình nhiều. Mình còn có thể làm việc được và giúp đỡ nhiều người khác, còn nhiều người không làm được gì. Những lúc như vậy chị càng có nghị lực hơn và không thấy nản trước mọi khó khăn…”, chị Hương chia sẻ thêm.

Dù đã có một xưởng sản xuất đang phát triển vững chắc nhưng ước muốn lớn nhất của chị là mở rộng thêm xưởng sản xuất, vì trong suy nghĩ của chị luôn định sẵn rằng trong xã hội còn rất nhiều đứa trẻ cần sự giúp đỡ để có một cuộc sống đầm ấm hơn. Có lẽ ước muốn của chị cũng dễ hiểu bởi với một con người có tấm lòng và sự cảm thông bao la như chị, thì sẽ không đành lòng khi vẫn còn chứng kiến nhiều đứa trẻ không có được một công việc để nuôi sống bản thân, không nơi nương tựa.

Bích Liên

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : phụ nữ khuyết tật lao động

Tin Tốc hành Việt tiếp theo

Tin Tốc hành Việt mới nhất