Thứ Năm , 07:40, Ngày 12/12/2019

Gia đình và pháp luật

Ngày xuân kể về người bán phở Cali thầm lặng

Người mà tôi muốn nhắc đến là Doanh nhân Việt kiều Mỹ, người đã có một cuộc đời thăng trầm bên kia bờ Thái Bình Dương trước khi trở lại về quê hương: ông Tôn Lâm.

Mùa xuân này, người Hà Nội lại có dịp thưởng thức một món ăn ngon lạ miệng ở Nhà hàng Hoa An Viên tọa lạc tại số 95 đường Lê Đức Thọ (đối diện với Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình). Món ăn mới lạ này mang tên “Lẩu đuôi bò”.

Doanh nhân Việt kiều Tôn Lâm với thương hiệu Phở Cali của mình.

Hương thơm của các gia vị đi kèm hoà quyện với vị ngọt thịt đặc trưng của đuôi bò. Da bò sần sật, béo ngậy, ăn cùng với các loại rau củ và nấm tạo nên một sự kết hợp hoàn hảo. Ngồi nhâm nhi miếng đuôi bò ngon giòn nghi ngút khói giữa một không gian xanh mướt đầy cỏ cây hoa lá thật không còn gì tuyệt vời hơn.

Hiếm ai biết, Nhà hàng Hoa An Viên được xây dựng và phát triển bởi một doanh nhân Việt kiều Mỹ, người đã có một cuộc đời thăng trầm bên kia bờ Thái Bình Dương trước khi trở lại về quê hương. Điều mà chúng tôi muốn nhấn mạnh trong bài viết này, ông chính là người đã mang hương vị  phở Cali về Việt Nam và là Tổng Giám đốc Công ty Thương mại đầu tư Ngôi sao vàng.

Không chỉ là cầu nối chắp cánh cho nhiều nhà đầu tư từ các quốc gia trên thế giới đến Việt Nam làm ăn, hơn 30 năm trước, Tôn Lâm còn là người có công lớn trong quá trình vận động giúp Việt Nam và Mỹ bình thường hóa quan hệ ngoại giao năm 1995. Công lao là thế, vậy mà mấy thập kỷ qua, ông vẫn lặng thầm, mãi đến những năm gần đây ông mới thuật lại câu chuyện của đời mình, ngỡ tưởng nó đã được chôn chặt theo năm tháng của thời gian.

Sinh năm 1945 khi đất nước vừa thoát khỏi ách nô lệ của thực dân, Tôn Lâm đã phải nếm mùi nỗi đau chia cắt non sông ngay từ thuở lọt lòng. Gia đình ông khi đó đang sinh sống tại xã Hòa Bình, huyện Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu. Cuộc sống kể ra cũng không mấy khó khăn vì cả nhà ông thời đó đều là thương gia, cha làm Tổng Giám đốc hãng xăng Caltex. Chú bé Tôn Lâm may mắn lớn lên, trưởng thành trong một môi trường được coi là hoàn hảo. Cha của ông tuy làm việc dưới thời chế độ cũ nhưng vẫn là một cơ sở hoạt động cách mạng. Còn mẹ là chiến sĩ tham gia tích cực trong các chi hội kháng chiến.

Đến tuổi cắp sách tới trường, Tôn Lâm được cha mẹ gửi tới học tại trường Taberd ở Sài Gòn. Vốn thông minh, nhanh nhẹn, lại có năng khiếu ngoại ngữ nên ông luôn là nhân vật tiêu biểu của lớp. Nhưng trong hoàn cảnh đất nước còn bị chia cắt, ở miền Nam, người dân vẫn phải sống dưới chế độ thực dân mới nên học hết bậc trung học, như nhiều chàng trai khác, hồi ấy Tôn Lâm bị bắt đi quân dịch. Hàng ngày phải đối mặt với súng đạn và những gương mặt đằng đằng sát khí, ông cảm thấy chán nản và chỉ trực trốn về nhà.

Rồi những ngày tháng ảm đạm đó cũng qua khi Tôn Lâm tìm được niềm vui cho riêng mình bằng nghề dạy học tiếng Anh ở chính những nơi đơn vị ông đóng quân. Phục vụ quân dịch ở đâu là ông mở lớp học tại đó. Học viên là những đứa trẻ trong vùng, thậm chí có cả những người già, số anh em binh sĩ chế độ cũ cũng theo học các lớp tiếng Anh của ông. Nghe tiếng ông, Tòa đại sứ Mỹ tại Sài Gòn đã trực tiếp gửi thư mời Tôn Lâm về làm phiên dịch. Từ đó ông trở thành thư ký báo chí, phiên dịch viên cho Tòa đại sứ Mỹ tại Sài Gòn…

Cũng phải nói thêm rằng, vào thời điểm Tôn Lâm làm việc trong toà đại sứ Mỹ, phong trào phản chiến ở Sài Gòn và ngay trong lòng nước Mỹ đang diễn ra mạnh mẽ. Kỷ niệm đau thương và đáng nhớ nhất trong cuộc đời chàng trai hơn 20 tuổi ấy chính là hình ảnh Thượng toạ Thích Quảng Đức tự thiêu ngay giữa trung tâm thành phố để phản đối cuộc chiến tranh. Tôn Lâm chính là một trong những người đứng tạo vòng vây không cho cảnh sát can thiệp.

“Cuộc đời có nhiều cái thật lạ”, Tôn Lâm nói: “Tôi không bao giờ có thể quên được cái ngày tôi rời Sài Gòn cùng vợ và con trai. Lúc đó Quốc Vũ mới 6 tháng tuổi”. Theo lời kể của Tôn Lâm, khi chế độ Sài Gòn trong cơn hấp hối, ông và gia đình đã được các nhân viên trong sứ quán Mỹ đưa lên một trong những trực thăng cuối cùng rời khỏi Sài Gòn. Sau vài tiếng bay lòng vòng, cuối cùng, chiếc trực thăng chở ông và gia đình đã đáp xuống boong tàu sân bay USS Kitty Hawk trên Biển Đông. Từ đây, Tôn Lâm cùng gia đình được chuyển lên một con tàu thương mại chật ních 9.000 người Việt Nam tị nạn. Đến khi tàu cập cảng Guam, Tôn Lâm và gia đình mới xuống tàu và bắt đầu cuộc sống trong trại tị nạn.

Ra khỏi trại tị nạn, gia đình Tôn Lâm được đưa tới định cư ở thành phố Chicago (Mỹ). Đây cũng là thời điểm cuộc đời của ông đã trải qua bao nỗi cơ cực. Đó cũng là thời kỳ mà mồ hôi và nước mắt quện chặt trong con người Tôn Lâm để vượt qua giai đoạn khốn khó. Thời kỳ đầu, gia đình ông phải ở nhờ nhà một người họ hàng.

Tôn Lâm kể rằng, ông chỉ ở nhờ nhà người họ hàng được 6 tháng, sau đó phải ra ngoài thuê nhà. Ngôi nhà ông thuê đầu tiên nằm trong khu dân nghèo ở Chicago với giá 250 USD/tháng. Các cửa sổ có kính của căn nhà này bị vỡ hết nên tới mùa đông, tuyết rơi, cực chẳng đã, ông phải mở bếp gas để sưởi ấm. Ngày nào Tôn Lâm cũng đi làm ca đêm 8 tiếng từ 16h đến 24h, buổi sáng thì tranh thủ đi học Đại học tại Chicago, chuyên ngành hóa. May mắn đã đến với Tôn Lâm khi ông học xong Đại học tại Chicago và thi được vào Công ty hóa chất Olin. 8 năm làm việc tại đây, ông đã tích lũy được một số vốn kha khá.

Ý chí quyết tâm làm giàu và tư tưởng thích làm chủ đã thúc đẩy Tôn Lâm đánh liều xin vay tiền ngân hàng, xây dựng một khu nhà cho thuê. Chưa hết, ông còn mở thêm 1 nhà hàng bán cơm Việt Nam mang tên Mekong House ở trung tâm Chicago. Ông được bà Quận trưởng sở tại và cả thành phố Chicago đánh giá cao trong việc đi tiên phong trong công tác phòng chống tội phạm ma túy, mại dâm và góp phần biến nơi ông ở từ một khu dân nghèo có tình hình xã hội phức tạp trở thành một khu văn minh và trù phú, phát triển về du lịch vào bậc nhất của thành phố Chicago.

Năm 1987, các cơ quan báo chí và chính quyền thành phố đã bầu chọn Tôn Lâm là một trong 87 gương mặt doanh nhân thành đạt tại Chicago. Có thể nói, Tôn Lâm là một trong số ít doanh nhân Việt Nam thành đạt ở Mỹ những năm 1980, 1990. Thực khách tìm đến quán cơm Việt Nam ngày càng đông và nhà hàng của Tôn Lâm trở thành một trong 10 nhà hàng được tờ báo Tribune bình chọn ngon nhất thành phố Chicago trong 2 năm liền. Sau này, ông còn mở thêm một nhà hàng khác là Delta Lounge, trên đường 400 N.State St., Chicago.

Sau những sự kiện ấy, tiếng tăm của Tôn Lâm bay tới Liên Hợp Quốc (LHQ). Cuối năm 1988, Tôn Lâm là Việt kiều đầu tiên được UNDP trực thuộc LHQ viết thư đề nghị quay về Việt Nam tham gia các hoạt động giúp quê hương phát triển kinh tế. Xa quê đã 13 năm tròn, Tôn Lâm nắm ngay lấy cơ hội, coi đây là dịp để trả nghĩa với đất nước, quê hương. Ông đặt chân tới sân bay Nội Bài một ngày đầu đông năm 1988.

Theo ông về nước còn có một đoàn quay phim của hãng truyền hình CBS. Chuyện đời ông khiến họ chú ý và muốn ghi hình ảnh một Việt Kiều trở về quê, điều còn hiếm lúc bấy giờ. Ông hồi tưởng lại giây phút của gần 20 năm về trước: “Tôi đã khóc, nước mắt chảy từng giọt khi cửa máy bay mở ra. Tôi khóc vì thấy đời sống của người dân ta còn khổ quá; vậy mà lại phải dồn lực cho cuộc chiến tranh giúp nhân dân Campuchia đánh đuổi bè lũ Pôn Pốt”. Điều rất mừng là trong chuyến về nước lần ấy, Tôn Lâm được cố Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch tiếp trong ngày đầu tiên đến Hà Nội.

Tại cuộc tiếp kiến với Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch, Bộ trưởng đề nghị Tôn Lâm lưu lại Hà Nội để giúp ông một số việc, song vì xa quê lâu ngày, Tôn Lâm xin phép ông Thạch về thăm mẹ và quê hương ở tỉnh Bạc Liêu. Trên đường về quê, ông ghé thăm Trại nuôi dưỡng trẻ em mồ côi ở TP. Hồ Chí Minh. Nhìn những đứa trẻ, ông thấy xót xa bởi chúng bị thiếu dinh dưỡng. Mỗi tháng chỉ được chu cấp 1,5 USD/tháng. Trên tuyến đường về quê, ông Tôn Lâm bắt gặp rất nhiều gia đình ôm nhau ngủ trên vỉa hè không chăn, màn và các doanh nghiệp thì đang loay hoay tìm hướng đi cho công việc kinh doanh của mình.

Kết thúc một tuần về thăm quê, Tôn Lâm trở lại Hà Nội. Gặp lại vị Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch, Tôn Lâm thuật lại những câu chuyện mắt thấy, tai nghe trong chuyến đi về quê. Ông nói với Bộ trưởng Thạch rằng, kinh tế đất nước mình còn khó khăn quá, đời sống của người dân còn quá nghèo; tình trạng lạm phát đang ở mức phi mã (gần 800%). Để xoay đổi tình hình bằng mọi giá, ta phải phá thế bao vây cấm vận của Mỹ.

Nghe Tôn Lâm đề xuất, ông Thạch lắng nghe và giao cho ông nghiên cứu và giải trình. Sau một tuần, theo đúng hẹn, Tôn Lâm gặp lại Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch. Tại lần gặp này, ông đề xuất với ông Thạch: "Mình nên rút quân khỏi Campuchia". Nghe Tôn Lâm đề xuất, ông Thạch không đồng ý, nhưng cho phép sử dụng sáng kiến này trong cuộc đàm phán với Mỹ. Vì biết đây là trọng trách ảnh hưởng đến đời sống của người dân do đó ông Tôn Lâm không dám chậm trễ giây phút nào.

Ngay sau đó, Tôn Lâm trở về Mỹ. Tại đây sẵn có mối quan hệ với một số chính khách Mỹ, sau một tuần khẩn trương liên lạc với các bạn bè thân thuộc tìm cách tiếp cận chính khách cấp cao của chính phủ Mỹ. Ông Tôn Lâm đã rất may mắn gặp được người bạn là ông Strobe Talbott,  biên tập viên cấp cao của tuần báo Time Magazine ở Washington D.C.

Tôn Lâm nói: “Trong buổi nói chuyện, tôi đã thuật lại cho ông Strobe Talbott về dự định giúp Việt Nam “phá vỡ” lệnh cấm vận của Mỹ và đề nghị ông giúp tôi gặp chính khách cấp cao trong Chính phủ Mỹ. Ông Strobe Talbott nói ông ấy có bạn học đang làm Thứ trưởng Ngoại giao đặc trách khu vực châu Á Richard H.Solomon. Buổi hội kiến với 2 chính khách Mỹ kéo dài đến tận 22h tối. Trong câu chuyện, Tôn Lâm nhận ra rằng, hai bên còn nhiều vấn đề chưa được giải quyết nên chưa thể gần nhau được.

Cảm nhận được áp lực nặng nề trong việc tìm giải pháp để đem lại kết quả cho cuộc đàm phán, cuối cùng Tôn Lâm nói với ông Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ: "Nếu Việt Nam rút quân khỏi Campuchia, phía Mỹ sẽ phản ứng ra sao?". Nghe Tôn Lâm hỏi, vị Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ hỏi lại: "Đây là câu hỏi giả định hay nghiêm túc?". Tôn Lâm xác nhận: Đây là câu hỏi nghiêm túc. Ông Richard H.Solomon nghe và nói: "Nếu Việt Nam rút quân khỏi Campuchia thì chúng tôi sẽ nối lại cuộc đàm thoại với Việt Nam".

Ông Thứ trưởng vừa dứt lời, Tôn Lâm đứng dậy, chủ động bắt tay ông Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ rồi nói: "Tôi xin phép được kết thúc cuộc thảo luận ngày hôm nay” trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Và ông Tôn Lâm quay qua ông Strobe Talbott: “Tôi nhờ ông Talbott làm chứng cho lời khẳng định này".

Tôn Lâm kể tiếp: Mặc dù tôi không biết uống rượu nhưng đêm đó, chúng tôi đã lưu lại tận khuya, tôi đã cụng ly tới bến với mọi người. Khi về đến khách sạn tôi đã kiệt sức và lăn ra giường. Lúc này hình ảnh của những đứa trẻ Việt Nam thiếu dinh dưỡng, những gia đình ôm nhau ngủ trên vỉa hè không màn không chăn, kinh tế đất nước đứng trước lạm phát phi mã và các doanh nghiệp loay hoay tìm hướng đi cho việc kinh doanh của họ, tôi nhìn thấy ánh sáng phía cuối đường hầm, nước mắt tôi trào ra, vừa mừng vừa lo vì không biết kết quả của cuộc đàm phán này sẽ đi tới đâu.

Sáng hôm sau, tôi liền bay về Hà Nội và báo cáo trực tiếp toàn bộ cuộc họp tại Mỹ và ý kiến của ông Richard H.Solomon về việc “nối lại cuộc đàm thoại với Việt Nam” cho Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch và anh Đặng Nghiêm Bái (Vụ trưởng Vụ Bắc Mỹ). Sau khi nghe tôi báo cáo, Bộ trưởng đã yêu cầu tôi chứng minh. Tôi liền điện thoại cho ông Richard H.Solomon và ông này đã xác nhận lại với Bộ trưởng Thạch về việc “Mỹ đồng ý nối lại cuộc đàm thoại với Việt Nam”.

Hai ngày sau, Việt Nam tuyên bố rút quân ra khỏi Campuchia. Ba tuần sau đó, Đại tướng Taylor được cử đến Hà Nội để gặp Bộ trưởng Thạch và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười. Những tháng sau đó, Đại tướng Taylor đã nhiều lần đến Hà Nội để gặp Bộ trưởng Thạch. Cuộc đối thoại giữa Mỹ và Việt Nam được lập lại một cách thuận lợi”.

Hai tháng sau ông Tôn Lâm trở lại Washington D.C để tổ chức buổi tiệc cảm ơn những người đã giúp đỡ ông đạt được kết quả tốt trong cuộc đàm phán với phía Mỹ về việc cấm vận. Ông Strobe Talbott đề nghị tổ chức buổi tiệc này tại tư gia của ông. Tại bữa cơm này ông thứ trưởng ngoại giao Mỹ Richard H. Solomon nhận được cuộc điện thoại báo cáo rằng Đông Âu bắt đầu sụp đổ.

Sau này, ông Strobe Talbott đảm trách chức vụ Thứ trưởng ngoại giao Mỹ trong nhiệm kỳ của Tổng thống Bill Clinton và hiện nay đang làm Chủ tịch Viện chiến lược Hoa Kỳ: Brookings Institution (Đây là Viện Chiến lược lớn nhất của Hoa Kỳ, đã có 100 năm bề dày lịch sử), còn ông Richard H.Solomon nguyên Thứ trưởng Ngoại giao, và sau đó làm Chủ tịch Viện Chiến lược hòa bình Mỹ: United States Institute of Peace (Đây là một tổ chức độc lập, phi chính phủ, cung cấp phân tích và được tham gia vào các cuộc xung đột trên thế giới).

Doanh nhân Việt kiều Tôn Lâm cùng cố Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch tại khuôn viên của Bộ Ngoại giao (năm 1988).

Trong quá trình đàm phán nhằm tiến tới bình thường hóa quan hệ ngoại giao, ông đã đi đi lại lại giữa Washington - Hà Nội liên tục. Để tạo điều kiện cho ông Tôn Lâm lưu lại ở Hà Nội, ông Nguyễn Cơ Thạch đề nghị cấp cho ông Tôn Lâm một căn nhà  để ở trong những ngày lưu lại ở Việt Nam, nhưng ông Tôn Lâm đã từ chối nhận những bổng lộc (nhà và đất), vì lúc bấy giờ người dân của mình còn quá cơ cực và quá nhiều khó khăn.

Ông Tôn Lâm đã đề nghị với Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch là ông tự bỏ tiền túi để thuê nhà ở. Một người bạn lúc ấy đang làm việc tại A35 tìm thuê cho ông Tôn Lâm căn nhà đầu tiên trên đường Láng Hạ. Đối với ông, một người Việt xa quê, giúp đỡ quê hương là hành động ý nghĩa và thiêng liêng nhất bởi ông luôn mong muốn đất nước được đổi mới, phát triển, đi lên. Năm 1992, Tôn Lâm quyết định từ bỏ cuộc sống đầy đủ tại Hoa Kỳ và trở về định cư nhằm sẻ chia với những đắng cay ngọt bùi của cộng đồng người Việt tại quê hương.

Ngày 05/03/2015, Văn phòng Chủ tịch nước phát hành Công văn số 350/VPCTN-ĐN-M kiến nghị Bộ Ngoại giao xem xét, đề xuất hình thức khen thưởng của Nhà nước đối với những đóng góp của ông. Nhưng Tôn Lâm từ chối vì ông xem “những đóng góp nêu trên đây là bổn phận của một công dân Việt Nam đứng trước khó khăn của đất nước và dân tộc”.

Ngày 03 tháng 8 năm 2016, Tôn Lâm được Chính phủ Mỹ vinh danh:

“Thưa Tiến sỹ Tôn Lâm,

Chúc mừng ông đã giành được giải thưởng của Tổng thống Mỹ cho các hoạt động tình nguyện cộng đồng, và cảm ơn ông đã giúp đỡ các nhu cầu cấp bách trong cộng đồng của ông và đất nước chúng tôi… Cảm ơn ông đã tận tâm cống hiến và vì những điều ông đã làm để tạo một ngày mai tốt đẹp hơn cho đất nước chúng tôi.

BarackObama - Tổng thống Hoa Kỳ”.

Cùng một vài người bạn, Tôn Lâm một lần nữa chứng tỏ tính sáng tạo và bản lĩnh một doanh nhân bằng cách mở một quán phở mang thương hiệu Cali ngay giữa lòng Hà Nội. Trở về sống hạnh phúc và bình yên ở quê hương, Tôn Lâm không ngày nào không nung nấu quyết tâm và theo đuổi những kế hoạch phát triển kinh tế, đầu tư. Ông bảo: “Cuộc đời tôi không thể nghỉ được, phải làm nữa, làm nữa”.

Ngoài dự án xây dựng nhà máy giấy ở Hậu Giang, nay đã hoàn thành và bắt đầu đi vào hoạt động; giải quyết việc làm cho hàng ngàn người lao động và đóng góp vào ngân sách Nhà nước mỗi tháng 35 tỷ đồng, do có vốn ngoại ngữ và khả năng giao tiếp tốt, Tôn Lâm đang thực sự là cầu nối của nhiều dự án đầu tư ở nhiều địa phương trên toàn quốc. Có dự án đã hoàn thành, có dự án vừa triển khai, có dự án còn đang đàm đạo với đối tác nước ngoài. Ngoài công việc kinh doanh, cứ đều đặn một tháng 2 lần (vào ngày mùng 1 và 15 âm lịch), ông cùng vợ con lại về thị trấn Hòa Bình, huyện Hòa Bình, tỉnh Bạc Liêu để nấu bữa cơm chay tại khu đền thờ gia tộc họ Tôn.

Mỗi lần như thế, ông dành 150 suất cơm chay (mỗi suất 45.000đ) bữa trưa dành cho người nghèo ở địa phương. Sau khi dùng cơm xong, mỗi người còn được gia chủ hỗ trợ 5kg gạo. Trong câu chuyện với chúng tôi, Tôn Lâm bảo: “Mấy năm rồi tôi đã toại nguyện vì đã hoàn thành việc quy tập mồ mả ông bà tổ tiên vào một khuôn viên đẹp và ngăn nắp ở nơi mà tôi đã sinh ra và lớn lên”.

Ngoài ra, theo lời kể của cô em út ông Tôn Lâm thì:  “Mặc dù anh Hai vẫn còn phải ở nhà thuê, song anh vẫn xây 10 căn nhà cho mấy đứa em và một số người trong gia tộc có cuộc sống khó khăn. Ngoài ra, anh Hai còn nuôi 11 đứa cháu đến nay đã trưởng thành và thành đạt”.

Trước lúc chia tay chúng tôi, ông Tôn Lâm tâm sự: “Nói thật, đây cũng là dịp để tôi được trả nghĩa cho quê cha, đất tổ – nơi mà tôi đã được sinh ra và lớn lên trong tình yêu thương của đồng bào, bà con cô bác. Cũng nằm trong chương trình này, gia đình tôi dự kiến sẽ tiếp tục đầu tư xây dựng một trường Tiểu học dành cho trẻ em các gia đình nghèo. Đây chính là một trong những nguồn lực cần thiết trong tương lai sẽ đóng góp để xây dựng quê hương, đất nước”.

Chia tay Tôn Lâm, khi mùa xuân đã mang hơi ấm về cho mọi nhà, chúng tôi thầm cảm phục ý chí của một doanh nhân vượt khó và thầm nghĩ về những đóng góp trực tiếp của ông trong cuộc phá bỏ thế bao vây cấm vận của Mỹ.

Tôi lại chợt nhớ đến đất nước Cu Ba anh em, để phá bỏ cấm vận của Mỹ đã phải trải qua một chặng đường 60 năm, theo đó là những thiệt hại về kinh tế - xã hội lên đến hàng trăm tỷ USD, để rồi từ đó mới thấy những đóng góp âm thầm, lặng lẽ của một người như ông Tôn Lâm.

Lưu Vinh

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : nhà hàng Tôn Lâm Phở Cali

Tin Nhân vật - Sự kiện tiếp theo

Tin Nhân vật - Sự kiện mới nhất