Thứ Hai , 13:25, Ngày 27/05/2019

Gia đình và pháp luật

Một bản án chưa thấu tình đạt lý

Nhiều người tham dự phiên tòa bức xúc vì chứng cứ có lợi cho bị hại bị lờ đi, đồng thời dấu hiệu “nhảy múa trên hồ sơ”, bỏ lọt tội phạm, vi phạm về tố tụng lại không được đánh giá một cách khác quan.

Một nửa sự thật

Sáng ngày 10/4/2019, TAND quận Hồng Bàng mở phiên tòa xét xử vụ án Nguyễn Thị Kim Dung phạm tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản theo khoản 3 điều 140 Bộ luật Hình sự. Bị hại là chị Trần Thị Mai Anh – một người bạn thân của bị cáo Dung.

Phiên tòa xét xử vụ án Nguyễn Thị Kim Dung phạm tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản 

Theo cáo trạng của VKSND TP Hải Phòng, từ tháng 5/1996 đến tháng 11/1998, Nguyễn Thị Kim Dung (SN 1961, chỗ ở: Số 80 Tôn Đản, phường Phạm Hồng Thái, quận Hồng Bàng, TP Hải Phòng) thế chấp ngôi nhà số 37 Tôn Đản và căn nhà số 32 Lê Lai, quận Ngô Quyền, TP Hải Phòng, thuộc quyền sở hữu của bà Nguyễn Thị Lịch (mẹ chồng Dung) cho ngân hàng thương mại cổ phần Hải Phòng (nay là Ngân hàng TMCP Đông Nam Á, tên viết tắt: SeaBank) để vay 34 lần với tổng số tiền 3.450.000.000 đồng. Mục đích vay để kinh doanh buôn bán.

Tính đến tháng 3/1999, Dung còn nợ ngân hàng 300 triệu đồng. Tài sản đảm bảo cho các khoản vay là ngôi nhà số 37 Tôn Đản.

Ngày 15/9/1998, Dung vay của bà Trần Mai Anh (trú tại quận Hồng Bàng, TP Hải Phòng) số tiền 250 triệu đồng, có viết giấy chuyển nhượng ngôi nhà số 37 Tôn Đản, hẹn đến ngày 15/9/1999 sẽ tiến hành bàn giao nhà. Giấy chuyển nhượng nhà ở có xác nhận của ông Nguyễn Quang Tuất- Phó Chủ tịch UBND phường Phạm Hồng Thái.

Giấy chuyển nhượng ngôi nhà số 37 Tôn Đản.

Ngoài số tiền vay của ngân hàng và bà Mai Anh, Dung còn vay tiền của nhiều cá nhân khác tổng số tiền 1.071.137.800 và 17.300 USD.

Do không có khả năng trả nợ, ngày 20/3/1999, Dung ủy quyền cho người nhà tự nguyện giao nhà số 37 Tôn Đản cho Ngân hàng TMCP Hải Phòng để xử lý thu hồi vốn. Ngày 26/3/1999, Dung bỏ trốn khỏi nơi cư trú.

Căn cứ vào đơn trình báo của bà Mai Anh và các tài liệu thu thập được, công an quận Hồng Bàng đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can đối với Nguyễn Thị Kim Dung về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản của ông Dân và Lạm dụng chiếm đoạt tài sản của công dân theo điều 157 và 158 Bộ luật Hình sự năm 1985.

Do bị can bỏ trốn, nên ngày 21/4/1999 công an quận Hồng Bàng ra quyết định truy nã đối với Nguyễn Thị Kim Dung và chuyển vụ án đến cơ quan cảnh sát điều tra công an TP Hải Phòng.

Ngày 4/12/1999, cơ quan điều tra bàn giao nhà số 37 Tôn Đản cho ngân hàng TMCP Hải Phòng bảo quản.

Ngày 13/12/2010, Dung đến cơ quan CSĐT công an TP Hải Phòng đầu thú, khai báo hành vi phạm tội. Cơ quan CSĐT đã thay đổi quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Dung sang tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản theo điều 140 Bộ luật hình sự năm 1999.

Ngày 9/1/2012, TAND quận Hồng Bàng tuyên phạt Dung 3 năm tù về tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản nhưng cho hưởng án treo, buộc Dung phải bồi thường cho bà Mai Anh 250 triệu đồng.

Do có đơn kháng cáo, ngày 9/5/2012, TAND TP Hải Phòng xét xử phúc thẩm vụ án và tuyên y án sơ thẩm.

Đến ngày 17/5/2016, TAND cấp cao tại Hà Nội ra Quyết định giám đốc thẩm số 08/2016, tuyên hủy cả 2 bản án nói trên để điều tra lại theo yêu cầu làm rõ “dấu hiệu bỏ trốn để chiếm đoạt tài sản” và “lý do bị cáo không trả được nợ”.

Sau khi điều tra lại, VKSND TP Hải Phòng ra cáo trạng truy tố bị can Dung về tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản theo khoản 3 điều 140 Bộ luật Hình sự.

Nhiều khuất tất chưa được làm sáng tỏ

Trở lại phiên tòa, nhiều người không khỏi bất bình khi thấy bị hại Mai Anh liên tục bị chủ tọa ngắt lời. Trong khi đó, bị cáo Dung được nói khá thoải mái.

Tại công đường, 3 luật sư Lê Thị Thúy Hằng, Nguyễn Minh Long, Đỗ Lý Trà My – Công ty Luật Dragon, Đoàn Luật sư TP Hà Nội. (người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của bị hại Trần Mai Anh) đã chỉ rõ yêu cầu chính đáng của bị hại Trần Mai Anh như sau: Về phần dân sự, đề nghị Tòa công nhận giao dịch giữa bị cáo và bị hại vào ngày 15/9/1998 là giao dịch chuyển nhượng nhà ở và yêu cầu giao căn nhà số 37 Tôn Đản cho bị hại theo đúng quy định pháp luật.

Phần hình sự, đề nghị chuyển tội danh bị cáo Dung sang tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” theo Điều 139 BLHS; Khởi tố ông Nguyễn Quang Tuất và bà Nguyễn Bảo Khánh về tội danh “Lợi dụng chức vụ quyền hạn hoặc lạm quyền trong khi thi hành công vụ” theo Điều 221 BLHS; Điều tra xác minh làm rõ sai phạm của Ngân hàng trong việc xác lập các hợp đồng thế chấp năm 1998 với bị cáo và việc chiếm giữ căn nhà số 37 Tôn Đản trong nhiều năm qua.

Luật sư phía bị hại chỉ ra những điểm bất thường tại trang 3-4 cáo trạng: “Dung đã nhiều lần vay tiền của bà Mai Anh. Tính đến tháng 9/1998, Dung còn nợ bà Mai Anh 50 triệu đồng. Ngày 15/09/1998, Dung lại thỏa thuận vay bà Mai Anh 100 triệu đồng để trả lãi và kinh doanh, bà Mai Anh đồng ý nhưng yêu cầu Dung viết giấy vay tiền trong đó thế chấp căn nhà số 37 Tôn Đản để ràng buộc trách nhiệm trả nợ. Dung có nói với bà Mai Anh ngôi nhà trên đang đang được thế chấp tại Ngân hàng. Do bà Mai Anh yêu cầu nên Dung vẫn viết giấy vay nợ 150 triệu đồng mang đến UBND phường xin xác nhận. Ông Tuất từ chối với lý do UBND không xác nhận việc vay mượn cá nhân, đồng thời thông báo cho bà Mai Anh biết việc nhà số 37 Tôn Đản đã được vợ chồng Dung thế chấp tại Ngân hàng. Vì vậy, Dung về nhà viết lại thành “Giấy nhượng nhà ở”, ngôi nhà số 37 Tôn Đản cho bà Trần Mai Anh với giá 250 triệu đồng”.

“Ngay trong nội dung này đã thể hiện sự bất nhất, lúc vay 100 triều đồng, lúc 150 triệu đồng, lúc lại 250 triệu đồng. Vậy chính xác số tiền vay là bao nhiêu? Và tại sao nhảy từ 150 triệu đồng lên 250 triều đồng? Bản cáo trạng không làm rõ được điều này”. Luật sư nêu quan điểm.

Luật sư cho hay, trong các lời khai tại CQĐT và tại phiên tòa, bị cáo không xuất trình được bất kỳ tài liệu, chứng cứ thể hiện vay chị Mai Anh 250 triệu đồng.

“Lời khai của bị cáo quanh co, khiến dư luận đặt câu hỏi “đó có phải là sự bao che, ngụy tạo cho một việc không có thật?”. Luật sư bảo về quyền và lợi ích hợp pháp cho bị hại nhấn mạnh.

Tiếp đến là lời khai của ông Tuất và bà Khánh. Không có lời khai nào của 2 người này trực tiếp thấy Dung và Mai Anh cho nhau vay tiền, vay bao nhiêu, vay ở đâu, vay như thế nào?

Tại phiên tòa, nhiều người làm chứng cũng không đưa ra được bằng chứng xác nhận có khoản vay 250 triệu đồng giữa Dung và Mai Anh. Và càng không chứng minh được giao dịch cho vay tồn tại dưới dạng giao dịch chuyển nhượng quyền sử dụng đất.

“Ngày 15/9/1998, bị cáo và bà Mai Anh có giao dịch chuyển nhượng nhà ở đúng như văn bản đã được UBND phường Phạm Hồng Thái xác nhận”. Luật sư phía bị hại khẳng định.

Về ý kiến chuyển tội danh bị cáo Dung sang tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, luật sư phân tích: “Giao dịch giữa Dung và chị Mai Anh là chuyển nhượng nhà ở. Trước đó, Dung đã thế chấp căn nhà số 38 Tôn Đản tại ngân hàng. Như vậy đã thỏa mãn cấu thành hành vi gian dối trong tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản theo điều 139 Bộ luật hình sự 1999”.

Ngoài ra, phía bị hại cho rằng, cơ quan điều tra đã bỏ lọt tội phạm khi không xử lý hình sự ông Tuất và bà Khánh về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”?!

 “Việc CQĐT viện lý do “đối tượng chính bỏ trốn”, “hết thời hiệu” để không khởi tố Khánh và Tuất là vi phạm nghiêm trọng tố tụng”. Luật sư phía bị hại nhấn mạnh.

Sau giờ nghị án, HĐXX tuyên phạt bị cáo Dung 3 năm tù giam nhưng cho hưởng án treo, thời gian thử thách là 60 tháng. Bản án này ngay sau đó bị kháng cáo.

PV

Nguồn : Đời sống & Pháp luật

Tags : bỏ lọt tội phạm bản án chưa thấu tình đạt lý nhảy múa trên hồ sơ

Tin Hồ sơ điều tra tiếp theo

Tin Hồ sơ điều tra mới nhất