Thứ Tư , 21:28, Ngày 17/10/2018

Gia đình và pháp luật

Thanh Hóa: Hón Piềng - Rừng đầu nguồn đang 'chảy máu'

Nhiều thân gỗ táu cổ thụ - chủng gỗ thuộc nhóm 2, tại khu vực rừng tự nhiên Hón Piềng, làng Tráng, Yên Thắng, huyện Lang Chánh (Thanh Hóa) bị lâm tặc đốn hạ một cách ngang nhiên, không thương tiếc.

Phóng viên nhận được phản ánh về một vụ phá rừng quy mô tại huyện miền núi Lang Chánh (Thanh Hóa), chúng tôi quyết định xâm nhập hiện trường vụ việc giữa đại ngàn thâm u của miền Tây xứ Thanh vào một ngày đầu tháng 10 chát nắng. Trên xe, ông Lương Văn Phúc - Trưởng phòng Nông nghiệp huyện Lang Chánh tỏ ra khá bất ngờ về thông tin mà chúng tôi cung cấp. Để khách quan hơn, ông Phúc đã yêu cầu ông Lò Văn Thơm - Phó Chủ tịch UBND xã Yên Thắng và Trưởng làng Tráng Dưới đi cùng dẫn đường. Để chắc chắn rằng mình sẽ được dẫn đúng vị trí rừng bị phá, tôi tìm thêm một thanh niên bản địa nữa đi cùng…

Ông Lương Văn Phúc (Trưởng phòng Nông nghiệp) trước gốc cây cổ thụ bị đốn hạ.

Con đường cửa rừng dẫn vào khu vực Hón Piềng như con rắn nhỏ, luồn lách giữa đám cây bụi và keo lai rồi chạy hút lên mãi… Bằng giọng lơ lớ, ông Trưởng làng Tráng Dưới - người có khuôn mặt khá góc cạnh và nụ cười nửa miệng bí hiểm nói: “Đường vào còn xa đấy! Từ đây vào đến Hón Piềng phải đến 5km đi bộ men theo lòng suối cạn…!”, câu nói bỏ lửng của vị hoa tiêu như một lời thách thức, khiến tôi không khỏi dợn lên những lo lắng.

Chúng tôi lại men theo lòng suối cạn đi lên mãi. Rừng trưa im lắng đến đến lạ lùng. Chỉ có tiếng thở gấp gáp, nặng nề từ những người không quen đi rừng và tiếng róc rách từ những con suối nào đó vọng lại. Gã thanh niên hoa tiêu của tôi có khuôn mặt khá lầm lì. Dẫu nhiều lần tôi cố bắt chuyện, hỏi han về đời sống gia đình nhưng người thanh niên này chỉ ậm ừ cho qua chuyện, khi tôi hỏi sang chuyện đi làm gỗ, anh ta chỉ lấm lét nhìn về phía vị trưởng làng mà không trả lời rồi cắm đầu bước.

Áng chừng đã được non nửa hành trình, vị trưởng làng chỉ vào một khu lán sơn chàng bỏ trống bên đường, mọi người đều ùa vào để tránh nắng và thở lấy lại sức. Người thanh niên hoa tiêu, không nói chuyện với bất cứ ai, anh ta lặng lẽ ra ngồi bó gối riêng ở một góc lán, nhìn hút về phía con đường, mặt đầy vẻ toan tính, lo lắng. Lúc này vị trưởng làng mới đến bên, vừa liếc nhanh chúng tôi, vừa gằn giọng nói nhỏ với anh ta vài câu gì đó bằng tiếng Thái. Chỉ thấy gã không trả lời mà vội vã đứng lên, vớ con dao nắp, cúi đầu bước nhanh về phía trước…

Tôi men theo lối mòn nhỏ đi thẳng vào một vùng rừng âm u. Càng đi lên, con đường giờ chỉ còn là lòng một con suối cạn, phủ đầy rêu và cành lá mục. Đi thêm khoảng 200m, trước mắt tôi là một đống lớn các bìa gỗ và mùn cưa đã bắt đầu bắt nấm mục, nhìn sang phía bên phải con suối, tôi thấy có một vệt chạy từ bờ suối lên lưng chừng núi, như vết một con trăn lớn vừa trườn đi. Bám vào các dây leo, tôi đu mình theo. Đi khoảng 40m, tôi mới bắt gặp một gốc cây cổ thụ, áng chừng phải vài người ôm đã bị đốn hạ. Gốc được người chặt cố tình vịn những ngọn nứa, vầu kéo ghì xuống đan vào nhau để che dấu. Nếu không nhìn kỹ, hẳn người đi rừng cũng như lực lượng chức năng sẽ không thể phát hiện.

Rời gốc cây cổ thụ có lẽ vừa bị đốn hạ cách đây không lâu, đi lên thêm vài chục mét, đập vào mắt tôi là các trụ gỗ được đẽo tròn dạng cột, dài từ 6 – 8m, nằm ngổn ngang trên lòng suối cạn. Chỉ cần lấy dao vạt đi lớp rêu mốc bên ngoài đã thấy ngay những thớ gỗ táu đỏ au, chứng tỏ chúng mới bị chặt hạ chưa lâu. Càng lên cao, các trụ gỗ, hộp có chiều dài tương tự càng nhiều. Thậm chí, có chỗ còn hẳn một đống các trụ, hộp được xếp chồng lên nhau và được phủ một lớp lá cây để nguy trang. Điều này chứng tỏ, lâm tặc chưa kịp vận chuyển hết số gỗ này ra khỏi rừng vì các đợt mưa lũ trước đó.

Dọc hai bên bờ suối, men theo bất cứ nơi nào có dấu hiệu có cây rằng bị đổ ngã, y như rằng tôi tìm thấy một, hai gốc cây táu bị đốn hạ,… Tôi cất tiếng gọi ông Lương Văn Phúc, chỉ mong ông được tận mắt chứng kiến những điều ghê gớm mà tôi vừa thấy. Phía dưới lòng suối cạn, ông Phúc mặt đẫm mồ hôi, chân dẫm lên những súc gỗ, xua tay: “Thôi không cần lên nữa, ở dưới này tôi đã thấy quá nhiều rồi!”.

Tôi hoa mắt ngồi phệt xuống bên một gốc cây táu đã bị hạ. Vậy là sự việc người ta hùa nhau, ngang nhiên hạ sát hàng trăm thân táu cổ thụ giữa rừng Lang Chánh trong một thời gian dài là có thật! Mặc cho trước đó chính phủ đã ban bố những sức lệnh giữa rừng nghiêm ngặt. Chợt thấy chân nhói lên như có dao cắt, tôi nhìn xuống, lúc này hai ống quần kaki của tôi đã loang đỏ máu. Vắt, vắt ở đâu mà nhiều thế?! Ngoài những con đã căng mọng trong ống quần, dưới đám là mục là hàng hà sa số những thân vắt nhỏ như que tăm, thấy hơi người đang ngển lên nghoe nguẩy, chờ búng vào vật chủ…

Trở về lòng suối cạn đầy những thân gỗ câm lặng, tôi thất thểu bước xuôi về chân núi. Người dẫn đường lấm lét nhìn ông Trưởng làng rồi cũng bước nhanh theo tôi. Tôi rút tiền trả cho gã thù lao như đã hứa trước chuyến đi. Phía sau, đoàn người quay về không ai nói với nhau một tiếng nào. Một sự im lặng đến ngột ngạt. Đến lúc này, gã thanh niên dẫn đường mới hé cho tôi biết một số điều: Thực ra trước đó. Cứ bắt đầu vào mùa khô là một tốp khoảng 5 – 6 người bản địa, thông thuộc địa bàn vào rừng tìm gỗ quý để đốn hạ. Từ lõi rừng Hón Piềng, gỗ được vận chuyển, tập kết xuống địa điểm có thể chở bằng xe trâu (phía xã Trí Nang, huyện Lang Chánh). Sau khi được trâu kéo ra cửa rừng, gỗ được đưa lên xe tải vận chuyển đi đâu không rõ.

Đem những hình ảnh và câu chuyện mà chúng tôi ghi được từ Hón Piềng về UBND huyện Lang Chánh, với mong muốn được hiểu rõ hơn sự việc. Trước những sự thật này, ông Nguyễn Xuân Hồng – Chủ tịch UBND huyện Lang Chánh khá sửng sốt. Ông không tin được, rừng của quê ông lại đang bị chảy máu nghiêm trọng đến vậy. “Quan điểm của huyện là sẽ làm việc với Chi cục Kiểm lâm để làm rõ vụ việc tại rừng Hón Piềng.. Nếu có sự tiếp tay của kiểm lâm địa bàn, huyện sẽ xử lý đến nơi đến chốn!” - ông Hồng không dấu được sự bực dọc của mình nói.

Trở về Chi cục Kiểm lâm tỉnh Thanh Hóa, chúng tôi đã có buổi làm việc khá thẳng thắn với ông Nguyễn Văn Vân – Trưởng phòng Pháp chế.

“Có thể thấy, vụ phá rừng tại Hón Piềng đã kéo dài trong nhiều tháng, vậy phía Chi cục có nhận được báo cáo từ phía hạt Kiểm lâm Lang Chánh?” - tôi hỏi ông Vân. Ông Vân cho biết: Trước đó, trong 2 ngày 23 - 24/8, hạt Kiểm lâm lang Chánh có báo cáo về tình trạng khia thác gỗ trái phép của một hộ dân tại khu vực Hón Piềng. Chi cục lại yêu cầu hạt kiểm tra, báo cáo lại. Đến ngày 10/9, hạt Kiểm lâm Lang Chánh báo cáo tại Hón Piềng có 3 cây gỗ tạp bị đốn hạ tại 3 khu vực rừng sản xuất khác nhau của người dân (hơn 3,5 khối).

Tiếp đó, Chi cục lại yêu cầu kiểm tra mở rộng. Đến ngày 21/9, hạt lại báo cáo tại khu vực suối cạn của Hón Piềng phát hiện có 1,5 khối gỗ dạng thanh xà, 6 tấc gỗ dạng trụ. Đến ngày 3/10, trực tiếp Hạt Trưởng hạt Kiểm lâm Lang Chánh đi kiểm tra và báo lại rằng chưa có phát hiện thêm việc khai thác gỗ trái phép. “Thời điểm gỗ bị chặt được xác định đã lâu. Cũng có thể số gỗ các anh phát hiện là số gỗ người dân vào rừng khai thác, tích cóp từ trước đó!” - ông Vân lý giải.

Những điều mà ông Trưởng phòng Pháp chế Nguyễn Văn Vân nói, nghe qua đều có lý. Tuy nhiên, có một điều mà ông Vân quên rằng, gỗ tự nhiên được hạ xuống, bóc bỏ giác, nếu không được vận chuyển ra ngay, chỉ sau hơn 1 tháng dưới tán mưa rừng già, thân gỗ sẽ bắt mốc, lên rêu… Và còn một điều nữa, trong đợt lũ lịch sử vừa qua, người dân tại Lang Chánh được chứng kiến một số lượng gỗ lớn đã được xẻ, đẽo cẩn thận, bị nước lũ cuốn trôi ra khỏi rừng. Khi được “mục sở thị”, ông Nguyễn Xuân Hồng - Chủ tịch UBND huyện Lang Chánh đã phải thốt lên: “Gỗ ở đâu ra mà nhiều thế!”.

Để xác minh làm rõ nội dung phản ánh của người dân, báo đề nghị các cơ quan chức năng vào cuộc làm sáng tỏ nội dung trên.

Tiến Anh

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : lâm tặc Thanh Hoá phá rừng rừng đầu nguồn Lang Chánh

Tin Việt Nam tiếp theo

Tin Việt Nam mới nhất