Thứ Ba , 01:31, Ngày 16/07/2019

Gia đình và pháp luật

Không nên đổ lỗi cho cô giáo khi gia đình thiếu phương pháp dạy con

Nếu chỉ có công dưỡng dục, sinh thành thì chưa đủ, cha mẹ còn cần có phương pháp nuôi dạy con đúng đắn nếu không trẻ nhỏ dễ bị sa ngã, tiến vào con đường hư hỏng.

Ai cũng biết rằng, đứa con mình sinh ra là cả một quá trình ấp ủ của vợ chồng, là sản phẩm quý giá nhất của tình yêu, của những người biết làm cha, làm mẹ. Từ khi người mẹ mang thai khó nhọc, cho đến lúc con mình cất tiếng khóc chào đời, ta cảm nhận trong ta như có ánh bình minh mới của tình yêu, của gia đình và họ tộc.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet.

Thế rồi, con lớn lên trong cánh tay người mẹ và chập chững đi để bước vào đời. Trong bài hát “Mẹ yêu con” của nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý, ông đã từng viết: “Mẹ thương con có hay chăng, thương từ khi thai nghén trong lòng, mấy nắng sớm, chiều mưa ròng…”. Hay “Miệng con chúm chím xinh xinh, như đài hoa đang hé trên cành, khát nắng mới và sương lành…”. Chừng ấy thôi, ta cũng đủ hiểu người mẹ thương con và mơ ước những điều tốt đẹp ở đứa con mình sinh ra…

Nhưng chỉ có công dưỡng dục, sinh thành và mơ ước thì chưa đủ nếu như người cha, người mẹ thiếu phương pháp nuôi dạy con, chiều con, con muốn ăn gì, mua gì, chơi như thế nào cũng được… thì đó là một trong những yếu tố để dẫn dắt con vào con đường hư hỏng…

Cách đây khoảng năm mươi năm về trước, tuy xã hội lúc bấy giờ kinh tế đang còn là một nền sản xuất nhỏ, chúng tôi đi học, cơm không có ăn, chỉ ăn rau lang trừ bữa; sách không đủ để học, để đọc tham khảo; quần áo không đủ mặc… nhưng “Tiên học lễ, hậu học văn”, “Tôn sư trọng đạo”, biết kính trên nhường dưới là tiêu chuẩn đầu tiên của một học trò bước vào lớp một. Khi ra đường gặp thầy giáo, cô giáo, học trò cởi mũ cúi chào.

Tuy cuộc sống khổ cực, nhưng đến lớp được các thế hệ thầy giáo, cô giáo nghiêm khắc truyền thụ kiến thức và bị xử lí kỉ luật, kể cả bị thầy cô đánh đòn khi không học thuộc bài, nói chuyện riêng trong giờ học. Hình ảnh của những thầy cô nghiêm khắc ngày xưa cho đến bây giờ vẫn khắc đậm trong trái tim tôi. Chính nhờ những thầy giáo, cô giáo nghiêm khắc ngày xưa mà chúng tôi đã vượt qua biết bao chặng đường gian khổ, để trở thành người có ích cho gia đình và xã hội.

Vì những vấn đề trên, ta thử đặt ra một câu hỏi: Sao ngày xưa cuộc sống khổ như thế, nhưng học sinh đến trường rất lễ phép, chăm chỉ học, nghiêm túc lắng nghe thầy cô giảng bài? Theo nhận thức của tôi, môi trường giáo dục đầu tiên là gia đình, chính gia đình, cha mẹ là nền tảng giáo dục để làm tiền đề cho các cháu học sinh trở thành con ngoan trò giỏi.

Có những gia đình cha mẹ lo công việc, ít quan tâm đến con, phó thác cho người giúp việc hoặc ông bà. Thậm chí có những ông bố, bà mẹ dùng đồng tiền là tiêu chuẩn để điều khiển mọi công việc, không quan tâm dạy dỗ con hoặc không có phương pháp dạy con, đến lúc con hư hỏng thì lại đổ lỗi cho nhà trường và thầy cô giáo…

Thực tiễn cho thấy, có một số gia đình có điều kiện kinh tế, sinh con ra, con được chăm bẵm, chiều chuộng. Từ đó, đứa con thành cái máy tiêu tiền, công việc không biết làm, mọi kĩ năng sống đều kém và khi đã trở thành những “cậu ấm, cô chiêu” thì đến trường thầy cô giáo khó dạy bảo.

Vụ nâng điểm thi tốt nghiệp ở Hà Giang vẫn đang còn văng vẳng bên tai chúng ta, tất cả là các “cậu ấm, cô chiêu” còn con nhà nghèo thì lấy tiền đâu để nâng điểm. Cách trồng người như vậy sẽ tác hại về sau cho Tổ quốc và nhân dân.

Thực tế, rất nhiều gia đình điều kiện kinh tế khó khăn, nhưng những ông bố, bà mẹ biết phương pháp dạy con thì những đứa con sinh ra biết giúp đỡ công việc cho gia đình và đã trở thành con ngoan trò giỏi có hướng đi đúng để bước vào đời. Hơn nữa, những học trò được gia đình quan tâm dạy bảo, sẽ biết vâng lời cha mẹ, vâng lời thầy cô và nhất định sẽ có chất lượng trong học tập.

Ta nên hiểu sâu sắc và khoa học những câu nói của các cụ ngày xưa: “Thương con thì cho đòn, ghét con thì cho chơi” hay “Nghe lời con rồi lon xon mắng người”. Ở đây tôi nhấn mạnh, là phải hiểu thật sâu sắc và khoa học những câu nói trên để áp dụng vào việc răn dạy con, chứ không nhất thiết dạy con là phải đánh con. Những câu nói đó là cả một quá trình đúc rút kinh nghiệm của ông cha ta ngày trước để giáo dục con.

Những thế hệ đã cống hiến xương máu để làm nên lịch sử của non sông đất nước ta, các thế hệ đó có rất nhiều người trở thành những nhà khoa học nổi tiếng đã đem hết nhiệt huyết, trí tuệ để cống hiến cho nhân loại.

Ngày nay, đất nước ta đang bước vào thời kì mới, thời kì con người làm chủ khoa học kĩ thuật. Hơn bao giờ hết, chúng ta cần phải chăm lo đến sự nghiệp trồng người. Giữa cái tiến bộ, đổi mới trong cách giáo dục nuôi dạy con, chúng ta cũng cần phải chắt lọc những điều tốt đẹp ở cách giáo dục truyền thống của ông cha ta ngày trước để kết hợp nhuần nhuyễn vào nền tảng giáo dục hôm nay. Đừng để con mình mất hẳn tính tự lập hoặc tự tạo cho con mình coi thường người lớn; thậm chí đến trường coi thường cả thầy cô. Nếu không thận trọng, sẽ trở thành hậu họa cho các thế hệ sau này…

Cách đây không lâu, ở một trường trung học cơ sở nọ, trong giờ cô giáo giảng bài, một em học sinh ngồi nói chuyện riêng, phá rối không chịu học, làm ảnh hưởng trật tự chung của cả lớp, cô giáo nhắc nhở đến lần thứ ba vẫn cứ làm mất trật tự, quá bức xúc, cô thuận tay cầm cái thước nhựa mỏng đánh nhẹ vào người em học sinh nói trên. Sự việc rất đơn giản, nhưng gia đình đã viết đơn yêu cầu nhà trường xử lí kỉ luật cô giáo, nhà trường đã họp và kiểm điểm cô giáo… Một thời gian ngắn, lãnh đạo của nhà trường báo với chúng tôi cô giáo đã bị tai nạn xe máy…? Khi tìm hiểu sự việc này và cho đến bây giờ tôi chưa một lần được gặp cô giáo ấy, nhưng trong lòng tôi có một thiện cảm lớn với cô…!

Tất nhiên, không bao giờ tôi đồng ý việc cô giáo đánh học trò. Tuy vậy, tôi nghĩ, nếu cô giáo ấy thiếu tinh thần trách nhiệm với học sinh thì tiết học ấy vẫn xong và cô không bị những tai họa đến với mình. Vụ việc ấy có phải gia đình thiếu trách nhiệm giáo dục con, cháu không? Đã đến lúc gia đình phải làm đơn kiện cô giáo chưa? Và có phải “Nghe lời con rồi lon xon mắng người” như các cụ đã nói?

Hiện nay, ở Việt Nam cũng như trên thế giới có nhiều bộ luật, nhất là các luật nói về trẻ em, nhưng khi áp dụng vào thực tiễn cần phải cân nhắc và bàn cãi nhiều, sao cho có lí có tình, có trước có sau. Và các gia đình, các ông bố, bà mẹ cần phải xem xét con cháu mình trước, xem xét cách giáo dục của gia đình với con cháu.

Nếu như giáo viên mất hết các quyền khi lên lớp giảng bài thì dần dần giáo viên sẽ lâm vào thế bị động hoàn toàn, chất lượng giáo dục sẽ giảm xuống và sẽ có nhiều học sinh hư hỏng… đến lúc đó, gia đình lại đổ lỗi cho nhà trường và thầy cô. Nhất định nạn tiêu cực trong thi cử sẽ xảy ra, đất nước sẽ hứng chịu một loạt “cậu ấm, cô chiêu” ngồi vào những vị trí quan trọng.

Bài viết này của tôi chỉ là những thông tin nhỏ mang tính góp ý trong phương pháp giáo dục con và mối quan hệ hữu cơ giữa gia đình, nhà trường và xã hội. Đây cũng là tâm huyết của tôi đối với các em học sinh và nền giáo dục của nước nhà. Cũng như hàng triệu trái tim nhiệt huyết đang ngày đêm lo lắng hun đúc tương lai cho thế hệ trẻ, tôi mong rằng tiếng nói của tôi là tiếng nói đồng lòng của các bậc phụ huynh có con đang ngồi trên ghế nhà trường sẽ có một tầm nhìn toàn diện mang tính chiến lược lâu bền để tạo nên một bản lề vững chắc cho những đứa con mà mình dày công nuôi dạy.

Mùa hè 2019

Dương Chí Sỹ

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : dạy con giáo dục phương pháp đổ lỗi

Tin Học đường tiếp theo

Tin Học đường mới nhất