Thứ Hai , 10:35, Ngày 27/05/2019

Gia đình và pháp luật

Hậu Giang: Cần lắm những sự đồng cảm, sẻ chia từ cộng đồng

Trong một chuyến công tác của phóng viên đến với Trường Dạy trẻ khuyết tật tỉnh Hậu Giang, đọng lại trong lòng là những cảm xúc khó tả, xót xa và khâm phục nghị lực của của các em.

Đến thăm các em, được chứng kiến cảnh vui chơi, nô đùa vô tư của cái lứa tuổi đáng lẽ phải được đầy đủ, lành lặn như bao đứa trẻ khác nhưng nhìn hình ảnh của các em nơi đây làm lòng tôi thắt lại, một cảm xúc khó tả.

Trường Dạy trẻ khuyết tật tỉnh Hậu Giang.

Cuộc sống quả thật rất kì lạ. Có những con người sinh ra được hưởng đầy đủ mọi ưu ái về vật chất và tinh thần. Nhưng lại có những người bất hạnh mất đi một phần ưu ái đó. Và trớ trêu thay khi những người có đầy đủ mọi thứ lại thường cảm thấy không thỏa mãn khi thiếu đi một thứ vật chất thông thường nào đó. Họ cứ nghĩ về bản thân và không biết rằng xung quanh còn có biết bao nhiêu người còn kém may mắn hơn mình rất nhiều.

Chia sẻ với chúng tôi, thầy Trần Văn Thiên, Hiệu trưởng Trường Dạy trẻ khuyết tật tỉnh Hậu Giang luôn đau đáu với những khó khăn mà các em khuyết tật ở trường đang phải đối mặt, bên cạnh đó là khen ngợi tinh thần vượt khó của các em, những nỗ lực từng ngày của các em vượt lên nghịch cảnh mà xót xa, trăn trở.

Giờ lên lớp của các em.

Tôi đã thấy rất nhiều những cậu bé, cô bé đầy đủ về mọi mặt được sống trong tình yêu thương của cha mẹ, sự cưng chiều, bướng bỉnh đòi gì được nấy, rồi khi nhìn hình ảnh các em của Trường, những em khuyết tật, có những em câm, điếc và cũng có những em không nhìn thấy, lòng lại thấy thương các em và xót xa cho sự khó khăn mà các em phải gánh chịu. Nhìn nụ cười của các em, hình ảnh vui chơi, ánh mắt hồn nhiên chưa biết lo nghĩ mới thấy rằng ở đâu đó trong cuộc sống này còn lắm những cảnh đời bất hạnh, thiếu may mắn, những người sinh ra đã không được cuộc sống, được tạo hóa thương yêu ban tặng những thứ cần thiết cho mỗi con người.

Cuộc sống sinh hoạt hàng ngày của các em khiếm thị vô cùng khó khăn, bóng tối là thứ mà các em phải đối mặt suốt cuộc đời, đi lại, học tập cũng không được như bao bạn bè cùng trang lứa. Nhưng không vì vậy mà các em bỏ cuộc, nghị lực của các em rất lớn, các em luôn cố gắng học chữ, học nghề bằng hết khả năng của mình và sự dạy dỗ, hỗ trợ tận tình từ thầy, cô những người luôn bên cạnh soi đường cho các em.

Hình ảnh vui chơi hồn nhiên của các em giờ giải lao.

Hiện nay, Trường Dạy trẻ khuyết tật tỉnh là nơi nhận và nuôi dạy cho hơn 40 em khuyết tật với những hoàn cảnh hết sức đáng thương từ các huyện, thị xã tỉnh Hậu Giang. Các em được gia đình đưa vào để được đi học, có cái nghề cho tương lai. Đa phần gia đình các em cũng là những hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn về mọi thứ. Có những em câm, điếc, khiếm thị nhưng vẫn còn có đầy đủ cha mẹ, nhưng cũng có những em thiếu thốn tình cảm của cha mẹ từ nhỏ, đó giống như là mất mát quá lớn mà ở cái tuổi “Ăn chưa no, lo chưa tới” như các em lại phải gánh chịu.

“Trên đời này, tạo hóa không cho không ai một thứ gì, cũng không bất công với ai”, nghị lực của các em khuyết tật vô cùng to lớn, các em luôn biết vượt lên hoàn cảnh, số phận mà nỗ lực không ngừng. Bên cạnh việc học trên lớp, các em còn tự mình làm hết các công việc sinh hoạt hàng ngày, dọn dẹp nơi ở ngăn nắp, gọn gàng, giặt quần áo của mình đâu vào đó.

Một lớp học đặc biệt cho một em học sinh khiếm thị.

Cuộc đời không tuyệt đường sống của một ai bao giờ. Những cây hoa dại vẫn mọc và nở những chùm hoa thật đẹp giữa một vùng khô cằn sỏi đá là điều bình thường, ít ai chú ý, nhưng lại mang một ý nghĩa vô cùng sâu sắc mà ta phải suy ngẫm mới thực sự thấu hiểu. Thiên nhiên phong phú kì lạ vô cùng, có những loài cây thì sum suê tươi tốt trên những vùng đất phì nhiêu màu mỡ, có loài hoa mỏng manh, nhỏ bé, sống nơi khô cằn sỏi đá như cây hoa dại vậy mà những bông hoa ấy lại rực rỡ dưới ánh mặt trời. Đó là sức sống, đáng khâm phục.

Cuộc sống con người cũng vậy, muôn màu muôn vẻ, nhiều số phận khác nhau, có những người cũng giống như bông hoa dại ấy vậy, vươn lên mạnh mẽ không ngừng. Nhìn những sản phẩm chính tay các em làm được để trong tủ kính mới thấy sự khéo léo, tỉ mỉ mà có khi một người bình thường lại không làm được như thế, từ những chiếc móc khóa, chậu hoa, túi xách, vòng đeo tay tất cả đều được kết bằng những hạt đủ màu sắc chứa đựng mọi sự cố gắng của các em. Bên cạnh đó, các em còn được hỗ trợ dạy nghề, từ may, vi tính, bơm, vá xe… một phần giúp các em có được một công việc sau khi ra trường, ổn định phần nào.  

Nhìn hình ảnh các em trong giờ giải lao vui chơi cùng bạn bè, các trò chơi đơn giản tự các em sáng tạo mới cảm thấy sự hồn nhiên, dễ thương cũng như bao đứa trẻ khác. Rồi những khi ngồi học trong lớp, ánh mắt theo dõi thầy cô giảng bài và thoáng đâu đó cái nhìn khi có người đến thăm các em, ánh lên niềm vui cứ như người thân trong gia đình đến thăm vậy. Sự hồn nhiên, vô tư không lo nghĩ mới thấy xót xa, thương cho tương lai của các em rồi sẽ đi về đâu khi hoàn thành xong chương trình học ở trường.

Những sản phẩm thủ công do chính tay các em làm nên.

Có lẽ Thầy cô Trường Dạy trẻ khuyết tật chính là những người luôn bên cạnh, dõi theo và hiểu các em nhất, họ như những người thân trong gia đình vậy. Chính sự yêu trẻ, yêu nghề đã khiến họ gắn bó với các em, đồng hành và hết lòng vì các em suốt nhiều năm liền.

Đối với những trẻ bình thường đã khó, những trẻ khuyết tật lại càng khó khăn hơn gấp bội. Những trẻ bình thường chỉ cần nói một hoặc hai lần là trẻ hiểu, còn trẻ khuyết tật thì giáo viên phải lặp đi lặp lại rất nhiều lần, phải cầm tay từng em chỉ vào đồ dùng, hình ảnh nhiều lần, các em mới có thể nhận biết và ghi nhớ. Các em rất “lâu nhớ nhưng mau quên”, đòi hỏi giáo viên phải kiên nhẫn, có sự yêu thương, kiên trì nhẫn nại vô cùng. Qua đó mới cảm thấy kính nể sự yêu nghề của các giáo viên dạy trẻ khuyết tật, mong rằng các thầy cô sẽ có nhiều sức khỏe để tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp giáo dục mà đặc biệt là đồng hành cùng các em khuyết tật tỉnh Hậu Giang.

Tạm biệt các em, thầy cô của trường khi ra về lòng chúng tôi rất mong mọi người hảy mở rộng tấm lòng “thương người như thể thương thân” để cảm thông nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn với những số phận thiếu may mắn như các em Trường Dạy trẻ khuyết tật tỉnh Hậu Giang. Hảy dành sự quan tâm thường xuyên đối với những người khuyết tật, giúp đỡ, tạo điều kiện nâng đỡ để các em có thêm niềm tin, nghị lực hòa nhập và từ đó làm cho truyền thống yêu thương con người của dân tộc ta càng tỏa sáng, cùng nhau dang rộng vòng tay của người Việt Nam để giúp đỡ các em vươn lên hơn nữa.

Hồng Muội

Tin Liên quan

Tags : khiếm thính trường dạy nghề trẻ khuyết tật

Tin Việt Nam tiếp theo

Tin Việt Nam mới nhất