Thứ Ba , 01:31, Ngày 22/10/2019

Gia đình và pháp luật

Đồng Nai: Vụ án có dấu hiệu lừa đảo nhưng công an không khởi tố

Cơ quan CSĐT xác định có dấu hiệu tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” nhưng ra quyết định không khởi tố vì cho rằng… “hết thời hiệu”.

Nhận quyết định này, người dân không đồng tình, bức xúc nên tiếp tục làm đơn phản ánh đến các cơ quan chức năng và báo chí.

Khu đất đang tranh chấp tại xã Hòa Hưng, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai (nay thuộc tổ 24, phường Long Bình Tân, TP. Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai).

Đang đi tu ở chùa thì bị mất đất?

Theo đơn của bà Mạc Thị Tuyết (ngụ phường Long Bình Tân, TP Biên Hòa) cùng những tài liệu phóng viên thu thập được, vào ngày 22/11/1993, vợ chồng bà Mạc Thị Tuyết và ông Trần Văn Tý có mua của ông Lê Thanh Hóa khu đất có diện tích chiều ngang 15 m, chiều dài 50 m thuộc thửa đất 17,18, 21 Tờ bản đồ 67 tọa lạc tại ấp 5, khóm 1 xã Hòa Hưng, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai (nay là số nhà 468 tổ 24 khu phố 3, phường Long Bình Tân, thành phố Biên Hòa) với giá 14 chỉ vàng (9,5 tuổi) có xác nhận của UBND xã Hòa Hưng, huyện Long Thành (cũ) tỉnh Đồng Nai kèm theo giấy sang nhượng đất đề ngày 22/11/1993 do ông Hóa viết được chủ tịch UBND xã xác nhận.

Đến tháng 3/1994, ông Trần Văn Tý - chồng bà Tuyết  lâm bệnh nặng mất, bà Tuyết buồn xuất gia đi tu nên không để ý phần đất nói trên. Đến khoảng tháng 5/1994, ông Lê Thanh Hoá đập phá toàn bộ 11 trụ cọc bê tông cột mốc ranh giới, tự ý đào ao, trồng cây trên phần đất mà ông Hóa đã sang bán cho vợ chồng bà Tuyết.

Phát hiện sự việc, bà Tuyết đã gặp ông Hóa trao đổi và báo cho UBND xã Hòa Hưng. Ngày 26/5/1994, bà Tuyết làm đơn gửi Chủ tịch UBND xã Hòa Hưng và Công an xã Hòa Hưng nhưng cũng không được giải quyết.

Ngày 9/3/1997, bà Tuyết tiếp tục làm đơn gửi đến Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai. Ngày 13/3/1997, UBND tỉnh Đồng Nai có văn bản số 361D/UTB chuyển đơn yêu cầu chính quyền cơ sở giải quyết, nhưng sự việc vẫn không có chuyển biến.

Cố tình “né” báo chí?

Tháng 6/2013, bà Tuyết làm đơn gửi Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Đồng Nai tố cáo ông Lê Thanh Hóa đã có hành vi hủy hoại và lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.

Gần 1 năm sau, ngày 9/5/2014, có kết quả “xác minh đơn tố giác tội phạm” (Văn bản số 228/BC – PC45). Trong đó nêu, ông Hóa đưa ra tờ giấy viết tay đề ngày 16/5/1995 có nội dung: Ông Trần Văn Dũng - em ruột của ông Tý bán lô đất nói trên cho ông Hóa với giá 12 chỉ vàng 9,5 tuổi là không có cơ sở vì ông Dũng không phải là chủ lô đất nói trên. Ngoài ra, ông Trần Văn Dũng cũng khẳng định, ông không hề ký tên bán đất cho ông Hóa.

Cơ quan CSĐT cũng cho rằng, ông Hóa lợi dụng việc ông Tý chết, bà Tuyết đi tu, không hiểu biết pháp luật, muốn chiếm đoạt tài sản của bà Tuyết. Lợi dụng mối quan hệ với ông Dũng là em ông Tý nên tự động viết giấy mua đất rồi giả chữ ký của ông Dũng để chiếm đoạt tài sản của bà Tuyết, sau đó lừa đảo bán đất cho người khác.

“Hành vi trên của ông Lê Thanh Hóa có dấu hiệu của tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” được quy định tại Điều 139 Bộ luật hình sự năm 1999 (sửa đổi 2009). Tuy nhiên, vụ việc trên đã hết thời hiệu truy cứu trách nhiệm hinh sự (15 năm)”, văn bản số 228/BC – PC45 nêu.

Ngày 15/05/2014, Cơ quan CSĐT đã ra quyết định không khởi tố vụ án.

Các giấy biên nhận hồ sơ của VKS, TAND TP Biên Hòa.

Để tìm hiểu sự việc, chúng tôi đã tìm đến đơn vị thụ lý vụ án. Tại đây, cán bộ trực ban cho biết: "Cũng biết sơ sơ hồ sơ". Tuy nhiên, vì hồ sơ đang nằm bên ban Giám đốc Công an tỉnh nên phải xin ý kiến, phải có ý kiến chỉ đạo của ban Giám đốc thì đơn vị này mới trả lời. 

Thế nhưng khi chúng tôi đến phòng trực ban của Công an tỉnh Đồng Nai thì cán bộ trực ban sau khi tiếp nhận thông tin lại trả lời chúng tôi rằng không biết ai là người phát ngôn về vụ việc này và đề nghị chúng tôi lên Sở Thông tin và Truyền thông Đồng Nai (?!).

Rõ ràng, sự việc thuộc thẩm quyền phát ngôn của Công an Đồng Nai nhưng dường như lại đang có sự "đùn đẩy"?

Vụ án cũng đã được TAND thành phố Biên Hòa thụ lý nhiều năm nay nhưng vẫn chưa được ra xét xử.

Trao đổi với chúng tôi, Thẩm phán Lê Thị Ký, người thụ lý giải quyết vụ án cho biết, nguyên nhân chậm trễ là do đương sự ở xa và khó khăn trong quá trình đo đạc, do đương sự chỉ ranh giới không chính xác.

Trong khi người dân đang mòn mỏi đợi chờ thì có lẽ những người có trách nhiệm lại "dửng dưng"?

Một luật sư thuộc Đoàn LS TP.Hà Nội cho rằng, theo quy định tại Điều 23 Bộ luật Hình sự 1999 (sửa đổi 2009) thì thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự đối với các tội phạm đặc biệt nghiêm trọng là 20 năm. Trong khi khung hình phạt cao nhất của tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản là chung thân thuộc nhóm tội phạm đặc biệt nghiêm trọng. Do đó, CQĐT cần xác định xem giá trị tài sản bị lừa đảo là bao nhiêu để xác định thời hiệu.

Ngoài ra, theo quy định của Luật Khiếu nại, tố cáo, sau khi nhận đơn nếu nội dung không thuộc thẩm quyền giải quyết của mình, thì cơ quan đã tiếp nhận phải kịp thời chuyển đến cơ quan có thẩm quyền giải quyết; trong trường hợp cần thiết, phải báo ngay để cơ quan chức năng có biện pháp kịp thời ngăn chặn hành vi vi phạm pháp luật.

Trong khi đó, theo trình bày của bà Mạc Thị Tuyết thì ngày 22/5/1994, bà đã làm đơn gửi Chủ tịch UBND xã Hòa Hưng và công an xã Hòa Hưng nhưng không được giải quyết. Sau đó, bà lại tiếp tục gửi đơn đến Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai và tỉnh đã có Văn bản số 361D/UBT ngày 13/3/1997 trả lời đơn thư.

 Theo Câu chuyện Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : lừa đảo chiếm đoạt tài sản mất đất đi tu

Tin Nhịp cầu bạn đọc tiếp theo

Tin Nhịp cầu bạn đọc mới nhất