Thứ Bảy , 10:25, Ngày 25/05/2019

Gia đình và pháp luật

Cuộc chiến xe ôm

Câu chuyện xe ôm tưởng chừng đơn giản nhưng phía sau nó là những góc khuất và những mảng tối đáng lo ngại.

Từ mấy thập niên trở lại đây, hình ảnh những bác, những anh xe ôm nhẫn nại ngồi đọc báo chờ khách tại các ngã ba, ngã năm hay trong các ngõ ngách con phố đã trở thành một nét đẹp văn hóa trong đời sống người dân Việt. Nói đến xe ôm là người ta nghĩ ngay đến một loại hình phương tiện giao thông đơn giản mà tiện ích ở Việt Nam, bởi xe ôm không những giá thành rẻ, gọi là có ngay mà còn có thể cơ động len lỏi vào bất cứ ngõ ngách nào của thành phố trong khi một số phương tiện khác không làm được.

Ảnh minh họa.

Trong khuôn khổ bài viết này, tôi chỉ nêu một đôi nét về đời sống của xe ôm xứ Hà Thành mà thôi.

Tôi quen Hà Hữu Khoa qua một lần nhờ anh đưa quá giang từ khu đô thị mới Vân Canh đến cổng làng Cốm Vòng (Hà Nội). Anh cho biết mình từng là một sinh viên, tốt nghiệp Khoa Tự động hóa, Đại học Bách khoa. Vốn thông minh và lanh lợi, anh nghĩ rằng sau khi ra trường sẽ có cơ hội xin vào được một cơ quan nhà nước với tiền đồ sáng lạn.

Nhưng nào ngờ giấc mơ của anh bị tan vỡ sau khi cha anh, một tiến sỹ, chuyên gia kinh tế, đột ngột qua đời vì bị bệnh hiểm nghèo. Mẹ kế anh, một thiếu phụ tuy đã ở độ tuổi ngũ tuần nhưng lại xinh đẹp đằm thắm. Sau ngày cha mất, chưa hết giỗ đầu, bà ta đã theo một gã buôn bán bất động sản, nghe đâu là nhân tình cũ trốn biệt vào Nam để lại cho Khoa một nỗi buồn chua chát và căn nhà đã sang tên bán cho một chủ thầu xây dựng ngay đầu phố mà không hề nói với Khoa một lời.

Buồn chán, Khoa đã nhiều lần muốn tìm đến cái chết nhưng rất may anh đã gặp được một bác trước đây cùng học với cha mình, khuyên anh trước mắt nên tìm một việc làm để nuôi thân sau này có cơ hội sẽ xin việc vào cơ quan nhà nước. Hôm sau, anh quyết định dùng chiếc xe Honda của mình ra đầu ngõ chở khách. Và thế là từ đó đời anh gắn bó với nghề xe ôm mà nhiều người thường coi là một nghề dưới đáy xã hội.

Như mọi người đã biết, xe ôm là một nghề cực nhọc và nguy hiểm. Nguy hiểm ở chỗ hàng ngày phải họ phải tiếp xúc với đủ các đối tượng xấu trong xã hội và mức độ an toàn khi lái xe trên đường; thứ nữa là phải chịu sự rình rập của kẻ ác lúc nào cũng có thể gây tai họa cho mình, bởi gần đây các đối tượng xấu thường giả danh hành khách nhờ chở đi đâu đó rồi đến chỗ vắng, lợi dụng sự sơ hở của các lái xe để giết người, cướp của, thậm chí các lái xe còn bị một số đối tượng nữ giả danh là khách, trên đường mời vào quán uống nước, rồi rủ vào nhà nghỉ và sau đó lấy hết tiền bạc, tài sản. Hơn thế nữa do ham của lạ mà nhiều bác tài đã bị lây nhiễm cả căn bệnh HIV, dẫn an đến an nguy cho tính mạng.

Anh còn cho biết thêm bạn xe ôm của anh tên là Sỹ Thanh, có một vợ, mẹ già và một con nhỏ, cách đây vài tháng, vào một buổi tối mưa nhẹ hạt, đã được một gã đàn ông trung niên thuê chở từ ngã năm Ô Chợ Dừa về làng hoa Tây Tựu, và tại đây anh ta đã bỏ mạng do hai nhát dao chọc tiết lợn đâm thủng tim của vị khách lộ nguyên hình là một kẻ giết người tàn độc.

Tháng trước, một lần đi xe máy qua bến xe Mỹ Đình, trên đường Phạm Hùng, tôi bắt gặp một cuộc hỗn chiến đánh nhau náo loạn giữa một bên là nhóm áo, mũ xanh của hãng xe Grab và một bên là cánh lái xe ôm tự do. Hiếu kỳ, tôi dừng lại hỏi một bác xe ôm, bác ta cho biết chỉ vì tranh giành khách mà hai bên đã ẩu đả rồi dùng mũ xe máy phang nhau, làm vỡ đầu một gã lái xe ôm của Grab phải đưa đi cấp cứu tại bệnh viên 19/8 Bộ Công an.

Ở nước ta hiện nay ước tính có đến hàng chục hãng xe “taxi” ôm, được trang bị đồng hồ tính cước theo kiểu xe ôm “Pờ rồ” (Pro), taxi ôm thân thiện, xe có thiết bị định vị GPS, có cảm biến hồng ngoại, đồng hồ tính cước như xe “taxi” vừa minh bạch, vừa an toàn. Song song với các loại hình kinh doanh trên còn có mô hình quản lý kinh doanh vận tải chuyên nghiệp của hãng “taxi” ôm Grab Bike, đây là dịch vụ xe ôm theo yêu cầu hiện đang thịnh hành tại phố Hà Nội và TP Hồ chí Minh.

Tuy nhiên gần đây hãng “taxi” ôm Grab đang vấp phải sự chỉ trích gay gắt của khách hàng bời nhiều cánh xe ôm tụ do, mua áo, mũ ngoài thị trường, đội lốt xe ôm của hãng để chở khách chặt chém hành khách, gây không ít phiền toái cho công tác quản lý cũng như uy tin thương hiệu của hãng taxi ôm này. Đó là chưa kể đến một lực lượng đông đảo xe ôm hành nghề tự do, trong đó có cả các đối tượng cán bộ nghỉ hưu, sinh viên chạy xe ôm ngoài giờ kiếm thêm thu nhập, giá cả thu vô tội vạ.

Môt lực lượng xe ôm đông đảo, đa dạng, phức tạp như vậy là rất khó kiểm soát đối với cơ quan chức năng. Đây cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng mất trật tự an ninh tại các khu vực dân cư, bệnh viện, bến xe khách và các trục đường quốc lộ giao thông. Điều này rất đáng báo động.

Xe ôm, cuộc chiến cam go, sinh tử vì cuộc sống mưu sinh giữa các chiến binh, đến bao giờ mới kết thúc nếu các cơ quan chức năng không đưa ra được một biện pháp quản lý chặt chẽ hữu hiệu nhằm đưa họ vào làm nếp làm ăn quy củ, có tổ chức kỷ luật cao.

Theo tôi, thành phố Hà Nội và các tỉnh thành trong cả nước nên thành lâp Hiệp hội Xe ôm Việt Nam nhằm tập hợp đông đảo đội ngũ anh chị em tham gia giao lưu, sinh hoạt trong một mái nhà chung. Có như vậy nghề xe ôm cũng như xe xích lô mới thật sự là một nghề cao quý, thân thiện và tạo hình ảnh đẹp trong lòng người dân Việt cũng như du khách quốc tế mỗi khi đến Việt Nam.

P.C. Thắng

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : truyền thống công nghệ xe ôm

Tin Việt Nam tiếp theo

Tin Việt Nam mới nhất