Thứ Tư , 21:25, Ngày 17/10/2018

Gia đình và pháp luật

Cô chủ nhiệm của chúng tôi

Thời gian khiến cho ngoại hình thay đổi, tính cách thay đổi nhưng những kỉ niệm vui buồn về người cô giáo yêu quý của tôi luôn mãi nguyên vẹn.

Kính tặng cô Nguyễn Thị Hồng,

Thời gian trôi qua một cách rất êm đềm và nhanh đến mức nếu ta không trân trọng thì sau này khi qua đi, dù ta muốn quay ngược lại cũng không bao giờ được. Đó là những dòng kí ức mà khi nhớ lại thì không thể kìm chế được xúc động về người cô cũng như người mẹ thứ hai của tôi.

Cô Nguyễn Thị Hồng - nguyên Chủ nhiệm lớp 12A3 trường PTTH Bình Minh, Vĩnh Long

Đó chính là cô chủ nhiệm năm học lớp 12 - năm cuối cấp của tôi, cũng là cô dạy môn Hóa học của tôi. Vào thời gian đó, tôi học lớp 12A3, lớp tôi vào những ngày đầu tiên đã nổi tiếng là rất quậy phá, luôn khiến cho cô và những giáo viên khác phải đau đầu. Vào giờ chào cờ đầu tuần, lần nào lớp tôi cũng đứng hạng chót vì lí do quậy phá, nói chuyện hay là cúp tiết, khiến sổ đầu bài lớp tôi không quá 8 điểm. Cô tôi luôn rất tức giận và phạt chúng tôi, lúc đó dù cô nói đến cỡ nào thì chúng tôi cũng bỏ ngoài tai, chẳng thèm quan tâm.

Một lần, lớp tôi có một tiết dự giờ vào môn Hóa của cô, cô đã căn dặn rất nhiều và hi vọng lớp tôi sẽ học tốt. Nhưng đến ngày đó, lớp tôi đã không chuẩn bị bài lại không tham gia xây dựng bài và có hơn sáu bạn đã cúp tiết ra về. Khi xong tiết dự giờ, cô ra khỏi lớp với vẻ mặt rất thất vọng.

Tôi không hiểu tại sao khi tôi thấy gương mặt ấy làm tôi có cảm giác không vui. Nhưng rồi tôi cũng quên đi. Cho đến một ngày, ngày hôm đó lớp tôi cứ như thường lệ, cứ nói chuyện, cứ chơi đùa mà không biết rằng có chuyện sắp xảy ra. Tiết Hóa hôm đó, cô tôi vào lớp, ngồi im nhìn lớp mà không nói một tiếng nào trong khi lớp tôi cứ đùa nói chuyện. Rồi cô lên tiếng:

- Cả lớp im lặng!

Bỗng giọng cô trầm xuống một cách lạ thường:

- Các em im lặng, lấy tập ra học bài!

Tác giả (thứ hai từ phải sang) chụp ảnh cùng nghệ sĩ Võ Phước.

Lúc ấy, tôi thấy cô rất lạ, cô giảng bài với vẻ mặt vô cùng buồn rầu. Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra cho đến khi nghe nói rằng cô có thể chuyển trường đi nơi khác. Lúc đó, tôi cũng như các bạn của tôi giống như chết lặng vậy, không ai nói nên lời. Cả lớp chạy đến hỏi cô thì cô nói rằng:

- Ừ, cô có thể chuyển đi trường khác, hôm nay là tiết học cuối cùng của chúng ta!

Nghe xong lời nói ấy, lớp tôi im phăng phắc và nét mặt của bạn nào cũng vô cùng sửng sốt. Lúc đánh trống ra về, cô tôi nói nhỏ:

- Các em về đi, mong sau này các em sẽ cố gắng học thật tốt!

Lúc đó, không hiểu vì sao có một dòng cảm xúc mạnh mẽ dâng trào trong tôi, khiến nước mắt cứ chảy dài mà không kìm nén lại được. Có mấy bạn vừa chạy, vừa khóc ra đóng cửa lại không cho cô ra khỏi lớp. Tôi chạy lại mở cửa cho cô, không phải vì tôi không thích cô mà tôi không muốn cô phải buồn phiền vì lớp tôi nữa. Cô lại gần tôi nói nhỏ:

- Em cũng cố gắng mà học cho thật tốt dù không có cô bên cạnh. Sau này, nếu có dịp cô sẽ trở về thăm em và các bạn.

Rồi cô bước ra từ từ, xa dần chỉ còn lại những giọt nước mắt của chúng tôi.

Thời gian qua đi rất nhanh nhưng tôi không thể nào quên được cô và câu nói mà cô đã nhắn nhủ. Tôi và các bạn trong lớp ai nấy đều chuẩn chạc, có ngành nghề, có công việc ổn định nhưng chẳng lúc nào quên được cô, quên đi những kiến thức mà cô đã truyền dạy.

Giờ đây, tôi có thể hãnh diện nói rằng: “Cô ơi, nhờ cô mà chúng em đã nên người. Nhờ cô mà chúng em đã khôn lớn, cô thật xứng đáng là người mẹ thứ hai của chúng em”.

Lê Thanh Phong
(GV trường Trung học Cơ sở Đông Thạnh, Thị xã Bình Minh, Vĩnh Long)

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : giáo viên cô giáo

Tin Học đường tiếp theo

Tin Học đường mới nhất