Thứ Năm , 15:18, Ngày 25/04/2019

Gia đình và pháp luật

Cậu ấy không hiểu tôi chỉ đang giả vờ bình tĩnh mà thôi...

Thanh xuân của tôi, thật sự không ngờ được cậu đảo lộn thêm một lần. Xin lỗi cậu, tình cảm này tôi thật sự sẽ không nói ra, không biết cậu hiểu được phần nào không?

"Cậu ấy không hiểu tôi đang giả vờ bình tĩnh."

Cậu gì ơi, có biết hay không cậu đã làm đảo lộn hành trình tôi đặt ra? Khoảng thời gian này, tôi không muốn rung động cũng chẳng muốn cảm động. Tôi muốn sống cuộc đời vô tư vô lo về cảm xúc, chỉ muốn tập trung cho những ngày miệt mài ôn luyện năm cuối cấp. Chỉ muốn có thể thoải mái nhất ở bên bạn bè, không muốn có tiếng thở dài thườn thượt và những ánh nhìn xa xăm...

Vậy mà tại sao? Cậu đến bên cạnh tôi, cư xử như một kẻ đang đánh cắp trái tim một người... Vì cậu không hiểu trái tim tôi, không hiểu một trái tim cô đơn dễ dàng rung động! Tôi đã cố gắng đến thế nào để trốn tránh nỗi cô đơn và sống vô tư như vậy... Cậu đã phá vỡ phòng ngự trong lòng tôi rồi. Phải làm sao đây? Tôi phải làm sao? Khi mà tôi bắt đầu len lén nhìn cậu, bắt đầu muốn quan tâm cậu, bắt đầu muốn cười với cậu nhiều hơn, muốn kể với cậu nhiều hơn, thì trong lòng nhận ra cậu lạnh nhạt dần. Cậu để lại cho tôi một mớ cảm xúc hỗn độn của ngày đông chứ chẳng nói đến tình cảm của mình... Tôi lườn trước được chuyện này mà, vậy sao vẫn cứ rung động mất rồi. Cậu có biết hay không, dù không phải là lần đầu tiên có cảm xúc này, nhưng giờ đây mỗi khi nghĩ đến tình cảm với cậu, tôi khó chịu, nghẹn ngào đến nghẹt thở, tay run lên không biết vì trời lạnh hay vì không kiềm chế nỗi cảm xúc của mình.

Cậu không biết, cậu càng không thể hiểu được, sự trưởng thành của con gáikhông một thằng con trai bằng tuổi nào có thể đuổi kịp! Vì thế mà, cậu không hiểu được trái tim tôi, cũng đơn giản chấp nhận được thôi. Nhưng tôi vẫn chạnh lòng quá đi, thật không công bằng với tôi. Cậu nhỉ?

Thanh xuân của tôi, thật sự không ngờ được cậu đảo lộn thêm một lần. Xin lỗi cậu, tình cảm này tôi thật sự sẽ không nói ra, không biết cậu hiểu được phần nào không? Giờ tôi cần, hoặc cậu nói ra, hoặc tôi sẽ tìm khoảng trời để bình tâm trở lại. Sẽ thôi khó chịu khi cảm thấy "ghen", sẽ thôi thất vọng khi cậu nhạt nhòa, sẽ thôi buồn sầu trong sự vô tâm của cậu...

Chúng mình, không thể không mập mờ, nhưng tôi thật sự không muốn chịu đựng cảm giác này nữa. Cậu có thể một chút hiểu lấy được không?

Nếu thật sự không thể hiểu, nếu thật sự bỏ lỡ nhau, chúc cậu một đời bình an hạnh phúc!

Gửi cậu, chàng trai bất ngờ trong thanh xuân vườn trường!

Theo GUU

Tags : tình yêu tuổi trẻ thanh xuân

Tin Tâm sự tiếp theo

Tin Tâm sự mới nhất