Thứ Sáu , 02:32, Ngày 24/05/2019

Gia đình và pháp luật

Các luật sư nói gì về bản án 215/DSPT?

Chị Dương Thị Xuân đến báo khiếu nại bản án số 215/DSPT ngày 1/11/1990 của Tòa án Hà Nội, mong muốn được làm rõ về tính hợp pháp của bản án.

Để giải đáp những băn khoăn về quyền khiếu nại sau bản án, chị Xuân tìm đến một số luật sư giãi bày và nhờ họ tư vấn. Bà Đặng Thị Phượng, nguyên Vụ phó Vụ Dân sự VKSND Tối cao cho biết, vào thời gian xảy ra vụ án, quan điểm của bà cũng giống như quan điểm của VKSND Tối cao và nhiều cơ quan báo chí đánh giá cách xử lý của Tòa án Hà Nội là không thỏa đáng.

Ngày 12/12/1990, báo Đại đoàn kết có công văn gửi TAND Tối cao nói báo đã nhận được đơn của chị Dương Thị Xuân nêu rằng TAND Hà Nội vi phạm thủ tục tố tụng, không báo cho luật sư do gia đình chị mời bảo vệ quyền lợi hợp pháp của gia đình chị trong cả hai phiên tòa.

Hình minh họa.

Phóng viên báo Đại đoàn kết đã đến làm việc với Vụ 5 (Kiểm sát án dân sự VKSND Tối cao) được biết ý kiến của Vụ 5: Ông Vũ Dương Loan chưa xuất trình được tài liệu chứng minh ông là chủ sở hữu số diện tích ngoài phần 130 m2 hiện nay, nên tòa chưa xử chấp nhận yêu cầu đòi nhà của ông Loan. Vụ 5 cho rằng Tòa án Hà Nội đã nhầm tính chất vụ án, đây là vụ án xét quyền sở hữu của ông Loan, xem ông Loan có tư cách gì để đòi nhà ông Thân chứ không phải là vụ án tranh chấp đòi nhà cho thuê. Báo Đại đoàn kết đề nghị ông Chánh án TAND Tối cao xem xét, giải quyết thỏa đáng, công minh vụ án (Ủy viên Ban Biên tập Lê Văn Ba đã ký).

Ngày 12/1/1991, Bộ Văn hóa Thông tin Thể thao và Du lịch có công văn số 154/BC 91 gửi Chánh án TAND thành phố Hà Nội thông báo dư luận báo chí không đồng tình với quyết định phiên tòa phúc thẩm ngày 1/11/1990: Đài Tiếng nói Việt Nam lên tiếng bảo vệ quyền lợi chính đáng của ông Dương Đức Thân trong buổi phát thanh ngày 14/2/1990 và 2/1/1991, Đài Truyền hình Việt Nam phát hình không đồng tình với quyết định của phiên tòa phúc thẩm vào buổi phát hình ngày 6/12/1990, báo Đại đoàn kết, cơ quan của Trung ương MTTQ Việt Nam đăng bài “Một bản án cần kháng nghị” nói về bản án 215/DSPT của Tòa án Hà Nội.

Bộ Văn hóa Thông tin Thể thao và Du lịch là cơ quan được Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng ủy nhiệm theo dõi, kiểm tra các vụ tiêu cực công khai trên báo chí đề nghị Tòa án Hà Nội lưu ý đến công luận và sự chỉ đạo của TAND Tối cao, hoãn thi hành lệnh cưỡng chế chờ ý kiến của TAND Tối cao (Thừa lệnh Bộ trưởng Bộ Văn hóa thông tin thể thao và du lịch, Thứ trưởng đã ký). Phần cuối, công văn đề nghị Đài TNVN, Đài THVN, báo Đại đoàn kết, báo Pháp luật, báo Giáo viên nhân dân phát tin và đăng kiến nghị này.

Đáng tiếc là Tòa án Hà Nội không chấp nhận ý kiến của cơ quan báo chí, ngày 15/1/1991 vẫn cho thực hiện lệnh cưỡng chế, sau đó ngày 17/1/1991 gửi công văn số 12/CV lên Hội đồng Bộ trưởng và Bộ trưởng Bộ Văn hóa thông tin thể thao và du lịch phản đối việc “can thiệp vào vụ án” của báo chí.

Bình luận về vụ việc này, ông Văn Trường Chinh, Trưởng văn phòng luật sư Nhân Nghĩa nói: Trong vụ án này ông Phó chánh án TAND Tối cao ra kháng nghị bản án phúc thẩm của TAND thành phố Hà Nội chỉ đề cập tới lỗi vi phạm tố tụng là không triệu tập người bảo vệ quyền lợi hợp pháp của đương sự và đề nghị hủy án phúc thẩm để xét xử lại và hội đồng xét xử giám đốc thẩm cũng chỉ xem xét nội dung kháng nghị mà không xem xét toàn diện vụ án. Tại phiên tòa giám đốc thẩm, đại diện VKSND Tối cao đã nêu rất nhiều nội dung của vụ kiện chưa rõ ràng, cần phải được điều tra lại nhưng bản án giám đốc thẩm chỉ nói trong quá trình xét xử lại cần chú ý tới các nội dung mà đại diện viện kiểm sát đã nêu. Bản án phúc thẩm đã không xem xét các vấn đề nêu trên mà chỉ khắc phục về tố tụng.

Luật sư Văn Trường Chinh cho rằng bản kháng nghị và bản án giám đốc thẩm đã không xem xét toàn diện vụ kiện, lẽ ra trong trường hợp thấy có nhiều vấn đề chưa được rõ mà hai cấp xét xử sơ thẩm, phúc thẩm chưa làm rõ thì kháng nghị phải đề nghị và bản án giám đốc thẩm phải tuyên hủy cả hai bản án để điều tra xét xử lại. Như vậy mới toàn diện và triệt để (như ý kiến của VKSND Tối cao nêu ra trong Kết luận số 91-V5/KS ngày 13/7/1990). Ông chủ tọa phiên tòa cũng thiếu trách nhiệm khi không xem xét toàn diện chứng cứ để xét xử. Nếu công tâm, ông phải làm rõ quyền sở hữu của ông Vũ Dương Loan đến đâu ngoài diện tích 130m2 đã, nếu chưa làm rõ được ngay tại tòa thì ông cần trả hồ sơ để điều tra bổ sung, từ đó xác định đúng tính chất vụ án rồi mới xử. Chứng cứ chưa chắc chắn mà đã xử theo kiểu “muốn xử thế nào cũng được” thì tất nhiên sẽ dẫn đến bản án thiếu công minh.

Còn luật sư Lê Quốc Đạt, Giám đốc Công ty luật Trí Tuệ khi tiếp chị Dương Thị Xuân đã tư vấn: Trong vụ án này rõ ràng ý kiến của Tòa án và Viện Kiểm sát là rất khác nhau. Theo tôi, ý kiến của VKSND Tối cao là rất chính xác, có căn cứ. Quyết định của tòa rất quan trọng vì còn liên quan đến việc thừa kế sau này nữa, do đó hội đồng xét xử phải cân nhắc hết sức thận trọng mới phải. Tòa án Hà Nội xử phúc thẩm, tức là bản án đã có hiệu lực, nhưng không phải như thế đã là xong, vì đương sự chưa tâm phục.

Trên cấp tỉnh, thành phố còn có Viện trưởng VKSND Tối cao, Chánh án TAND Tối cao, còn có Ủy ban Tư pháp của Quốc hội, theo quy định của pháp luật chị có quyền khiếu nại đến các cấp đó, có thể tự mình khiếu nại hoặc nhờ văn phòng luật sư giúp đỡ về mặt pháp luật để thực hiện quyền khiếu nại.

PV xin dùng lời luật sư Lê Quốc Đạt để trả lời cho chị Dương Thị Xuân và các bạn đọc quan tâm đến vụ án này.

>> Xem thêm: Bản án số 215/DSPT của Tòa án Hà Nội có đúng pháp luật không?

Nguyễn Đỗ Kim

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : Hà Nội tòa án Luật sư tranh chấp bản án

Tin Góc nhìn luật gia tiếp theo

Tin Góc nhìn luật gia mới nhất