Thứ Sáu , 16:29, Ngày 24/05/2019

Gia đình và pháp luật

Ca sỹ Đức Minh: Thăng trầm trong nghiệp hát, ngọc quý vẫn tỏa sáng

Ca sỹ Đức Minh chính là một viên ngọc quý đầy tài hoa, một nghệ sỹ đa tài hiếm có vẫn đang ngày ngày cống hiến hết mình cho nghệ thuật.

Còn nhớ trong chương trình “Tình bolero hoan ca” được tổ chức năm 2017 vừa rồi, nhà báo, MC Trác Thúy Miêu đã nêu một cảm nghĩ: “Trong mỗi cuộc đời làm nghệ thuật, đôi khi nỗi lo không phải là bị quên lãng, mà là những viên ngọc quý chưa được biết đến rộng rãi nhiều, để chúng ta biết rằng nghệ sỹ Việt Nam chúng ta còn nhiều lắm, đó luôn là nỗi đau đáu của thành viên ban tổ chức”. Và ca sĩ Đức Minh là chính là một nghệ sĩ như thế.

Nhắc đến ca sỹ Đức Minh, người ta sẽ nhắc đến loạt ca khúc "Tiễn đưa", "Chị tôi", "Một cõi đi về"… và các ca khúc nhạc trữ tình tiền chiến khác. Bởi anh thể hiện rất thành công những ca khúc này, đặc biệt là ca khúc "Tiễn đưa". Có nhận xét rằng, nếu hát "Tiễn đưa", không ai qua được Đức Minh. Bởi cái hồn, cái cách anh thể hiện bài hát làm người ta không thể nghe thêm 1 ai thể hiện ca khúc này.

Một số hình ảnh ca sỹ Đức Minh tại chương trình “Tình bolero hoan ca” năm 2017.

Ca sĩ Đức Minh đã ngoại tứ tuấn, nhưng lòng đam mê đã giữ anh lại với nghiệp ca hát từ hàng chục năm qua và ngày càng được khán giả biết đến. Ở ca sỹ Đức Minh, người ta không tìm thấy sự bóng bẩy, cái chất lãng tử mà một ca sỹ, nghệ sỹ thường tạo dựng cho mình. Ở anh, người ta thấy sự giản dị. Giản dị từ phong cách bên ngoài đến cách anh lên sân khấu thể hiện một ca khúc. Và vì không quá chú tâm vào những hào nhoáng, bóng bẩy đó, anh dành sự chú tâm của mình trong mỗi ca khúc anh thể hiện, giản dị nhưng đầy sâu lắng, đầy trải đời, đầy chất chứa.

Gặp anh ở nhà riêng trên con đường Phan Văn Trị, quận Gò Vấp, cuộc sống hàng ngày cùng người vợ của mình đều quay xung quanh âm nhạc, biễu diễn, hòa âm, thu âm, dạy nhạc. Kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời đầy nốt thăng trầm trong nghệ thuật của mình, anh đầy hoài niệm. Có cha mẹ đều là ca sỹ, cái hồn nghệ sỹ nhập vào người anh từ lúc nào không rõ. Chỉ nhớ rằng, ở cái tuổi lên ba, anh đã biết chơi ghita. Rồi cũng như một tài năng bẩm sinh, không cần ai dạy, anh cũng tự tập thành thạo đàn organ.

Thời bấy giờ điện còn hạn chế, anh mày mò bấm từng nốt nhạc, nhớ kỹ rồi khi có điện tập lại. Và chỉ cần được thầy giáo chỉ dạy 1 chút, anh có thể đánh piano, trống, bass đầy chuyên nghiệp. Thập kỷ 90 của thế kỷ trước, khi vũ trường còn đất sống và được ưa chuộng, chàng nhạc công tài hoa thích nhạc ngoại quốc với các dòng Rock, disco luôn chơi hàng đêm ở các vũ trường. Với tài năng chơi nhạc của mình với các loại nhạc cụ, cộng thêm cái “style” anh vô tình tạo ra cho mình khi cố giấu đi cái chân trái khuyết tật mỗi khi đứng trên sân khấu, nên những ông bầu vũ trường rất yêu thích anh.

Rồi cái duyên ca hát đến với anh như một định mệnh mà anh không thể chối bỏ. Bởi trước đó, anh chỉ là một nhạc công, ít khi thuộc một bài hát nào trọn vẹn ngoại trừ một vài bài nhạc ngoại mà anh yêu thích. Định mệnh cầm mic của anh đến vào một đêm vũ trường thiếu ca sỹ, sau khi chơi một loạt các ca khúc hòa tấu, khán giả đã bắt đầu chán nản, được mọi người động viên, anh chủ động xin với ông bầu được làm thay đổi không khí với 1, 2 bài nhạc ngoại quốc.

Vũ trường sôi động hẳn lên với giọng hát của anh. Nhanh nhẹn nắm bắt được sự yêu thích của khán giả, ông bầu liền yêu cầu anh hát thêm một bài nhạc Việt. Và bài hát duy nhất anh thuộc hết bài để có thể tự tin trình bày lúc này đó là “Biết nói gì đây” của nhạc sỹ Huỳnh Anh. Trong không khí khiêu vũ theo bài hát trầm buồn, khán giả vẫn không quên tìm trên sân khấu người thể hiện ca khúc này. Bài hát kết thúc, loạt tràng pháo tay thích thú của khán giả vang lên. Vậy là mỗi đêm, chàng nhạc công Đức Minh ngoài chơi nhạc còn tự mình vừa đàn vừa hát một số ca khúc theo yêu cầu của khán giả.

Và rồi thời thế thay đổi, vũ trường không còn được thịnh hành như xưa mà thay vào đó là các phòng trà được mở ra. Mở đầu với phòng trả Đồng Dao, với chất giọng trầm ấm rất thích hợp với không khí của phòng trà, những ca khúc nhạc tình, nhạc tiền chiến anh thể hiện luôn đi vào lòng khán giả. Anh được các bầu show mời hát tại các phòng trà của mình mỗi đêm.

Anh kể thời điểm đó, anh phải chạy show hàng đêm, hát xong phòng trà này lại phải nhanh chóng chạy đến phòng trà khác, bất kể phòng trà nào cũng có thể gặp được anh như Đồng dao, Tiếng tơ đồng, Em và tôi, 2B… và cái danh “ông vua phòng trà” đến với anh từ đó. Khán giả khâm phục anh, một ca sỹ bị khuyết tật, nhưng lại có thể vừa chơi nhạc cụ vừa hát, hơn thế nữa, giọng hát lại đầy chất tự sự, đầy nỗi niềm, trầm buồn anh hát hết những gì mà nhạc sỹ muốn gửi gắm qua bài hát. Anh đến với nghề đầy tình cờ như thế.

Thế nhưng, với “bóng ma tâm lý” chân trái khuyết tật luôn đè nặng anh, làm anh không đủ tự tin để vươn mình ra những sân khấu lớn đầy khán giả ngoài kia, anh chỉ thu mình trong những phòng trà với không gian ấm cúng. Viên ngọc quý Đức Minh ấy cứ hàng đêm cất tiếng ca đầy chất chứa tại các phòng trà cho đến khi chương trình “tình bolero hoan ca” do đạo diễn Vũ Thành Vinh tổ chức. Với mục đích mang đến một chương trình hoan ca, tụ hội đưa những giọng hát để đời ra ngoài những sân khấu lớn hơn, để khán giả có thể thưởng thức những giọng hát đầy tài năng bị cất giữ này. Để những viên ngọc quý này thật sự được tỏa sáng như ánh sáng vốn là của nó.

Nhận được lời mời tham gia của đạo diễn Vũ Thành Vinh như một cái duyên, nhưng anh vẫn đắn đo suy nghĩ, vì anh biết rằng, khán giả ngoài kia, ngoài yêu thích giọng hát thì ngoại hình cũng là một trong những yếu tố để họ yêu thích một người ca sỹ. Mấy chục năm qua, anh lui mình chấp nhận chốn phòng trà cũng vì vậy. Nhưng với câu nói của đạo diễn Vũ Thành Vinh, “chỉ cần anh hát, phần nhìn không hề quan trọng”. Nhận thấy cái tâm của người đạo diễn này cùng với sự động viên của người vợ luôn kề vai sát cánh bên mình, anh đồng ý tham gia.

Đêm chung kết, anh chưa bao giờ nghĩ rằng người ca sỹ lên sân khấu chỉ đứng hoặc ngồi biễu diễn như mình lại đăng quang. Anh tâm niệm, mình đã đứng trên sân khấu, đem hết tâm huyết để thể hiện những ca khúc mà mình yêu thích, vậy là được rồi. Anh chấp nhận. Thế nhưng viên ngọc quý được tỏa sáng. Và như nhà báo, MC Trác Thúy Miêu đã nói: “Anh không cần phải làm gì hết, bởi giọng hát của anh đã làm hết rồi”.

Hiện tại sau cuộc thi, anh được biết đến nhiều hơn, khán giả tìm đến phòng trà để nghe anh hát nhiều hơn. Anh  hát độc quyền cho 3 phòng trà tại Sài Gòn. Thi thoảng, anh nhận show bên ngoài. Ngoài ra tại nhà riêng của mình, anh và vợ mở lớp dạy nhạc và phòng thu chuyên nghiệp. Cuộc sống của 2 vợ chồng anh chỉ xoay quanh âm nhạc. Với anh, được cống hiến hết mình cho âm nhạc, lại được người vợ của mình hết lòng hỗ trợ ủng hộ, vậy là đủ.

Hạ Duyên

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : ca sĩ ngọc quý Bolero nghiệp hát

Tin Làng sao tiếp theo

Tin Làng sao mới nhất