Thứ Tư , 08:10, Ngày 22/05/2019

Gia đình và pháp luật

Bình Phước: Hồi ức của một cựu binh về một thời hoa lửa

Cuộc đời người chiến binh ấy là chuỗi ngày tháng chiến đấu oanh liệt, với hàng trăm trận đánh lớn nhỏ với quân thù tàn bạo.

Bao phen đối diện với họng súng quân thù, ông luôn giữ khí phách của người chiến sỹ trung kiên với cách mạng, một lòng vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Ông là Vũ Đức Chín (Sn 1933) đang sinh sống tại xã Tân Thành, thị xã Đồng Xoài, tỉnh Bình Phước.

Ông Vũ Đức Chín bên các huân chương, Bằng khen, giấy khen.

Diệt phỉ giữa rừng Tây Bắc

Trong cái nắng bỏng rát của những ngày đầu tháng 7, chúng tôi đến thăm gia đình ông Chín. Bao năm qua, căn nhà nhỏ ven đường QL14 là nơi sinh sống và lưu giữ những kỷ vật một thời hoa lửa đầy tự hào của người chiến binh này.

Dù đã ngoài 80 tuổi nhưng ông Chín vẫn mạnh khỏe và minh mẫn. Ký ức về những tháng ngày chinh chiến làm bạn với bìa rừng và xông pha nơi hòn tên, bão đạn trong ông vẫn nguyên vẹn. Khẽ rót ly trà mời khách, ông chậm rãi kể, sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo trên quê hương cách mạng xã Xuân Đài, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Đặc biệt, gia đình giàu truyền thống khi sinh ra 2 vị tướng là Vũ Cao và tướng Vũ Ân, Liệt sỹ Vũ Thu.

Lớn lên giữa thời bom đạn, khi gót sắt bạo tàn của quân thù đang giày xéo quê hương. Năm 1959, người thanh niên đã tình nguyện tham gia Công an nhân dân biên phòng thuộc tiểu đoàn 12. Trong 4 năm miệt mài rèn luyện, người chiến sỹ trẻ vinh dự khi được nhận nhiệm vụ đứng gác vòng ngoài bảo vệ Phủ chủ tịch Hồ Chí Minh. “Hồi ức về Bác với tôi không nhiều, nhưng đáng quý vô cùng.

Bác Hồ thức dậy từ 4 giờ sáng, thăm hỏi và động viên mọi người. Bác còn dặn dò các chiến sỹ rằng: “Các chú sinh hoạt phải chung thủy”. Chiến công đầu tiên của người chiến sỹ là khi được điều động lên miền biên viễn Hà Giang đánh dẹp thổ. Ông hồi ức: “Vào năm 1959, có một hợp tác xã phát gạo, muối, vải cho dân bị bọn thổ phỉ uy hiếp các xã viên để cướp bóc. Trước tình hình nguy cấp, tôi và đồng đội được giao nhiệm vụ lên kế hoạch âm thầm mai phục”.

Sau ít ngày bí mật theo dõi, đơn vị của ông đã ẩn mình trong những cánh rừng già miền Tây Bắc bất ngờ ập vào khu vực bọn thổ phỉ trú ẩn. Bằng tinh thần quả cảm kiên quyết, ông cùng đồng đội đồng loạt tấn công. Thổ phỉ với bản chất hoang dại vốn có cũng sẵn sàng đáp trả.

Do chỉ đạo không dùng súng, lựu đạn để tránh kinh động đến nhân dân, các chiến sỹ đã dùng vũ khí thô sơ như dao găm, gậy gộc để trấn áp bọn thổ phỉ. “Lúc giáp lá cà một tên lao cầm dao lao về phía tôi. Vừa né tránh, tôi vừa sử dụng thế võ đã được huấn luyện tước dao và quật ngã xuống đất. Tức thì một tên khác lao tới vung dao tới tấp chém vào vùng đầu và đâm vào bắp chân. May mắn là vết thương chỉ sém trượt nên không ảnh hưởng tới tính mạng”, ông kể. Một hồi giáp lá cà, 9 tên thổ phỉ hung dữ đã bị ông và đồng đội khống chế. Sau chiến công ấy, ông cùng đồng đội được đơn vị tuyên dương khen thưởng. Quãng thời gian vừa rèn luyện vừa chiến đấu tại đơn vị trở thành kinh nghiệm quý giá cho người chiến sỹ trẻ bước vào những cuộc chiến khốc liệt đang chờ phía trước.

Đánh Mỹ nơi chiến trường

Những năm 1960, cả nước hướng về miền Nam ruột thịt. Được sự giúp sức của đế quốc Mỹ, chế độ Ngụy quân, Ngụy quyền được dựng lên hòng phá vỡ Hiệp định Giơ ne vơ, chia cắt đất nước lâu dài. Người chiến sỹ lại tiếp tục cầm súng lên đường. Chiến trường Quảng Trị - Nam Lào ngày ấy vô cùng khốc liệt. Kẻ thù coi vùng đất cát trắng này là “cối xay thịt” để thử nghiệm những vũ khí chiến tranh hiện đại bậc nhất. Trong cuộc đụng độ lịch sử mang ý nghĩa sống còn ấy, Tiểu đoàn 933, Trung đoàn Bộ binh, Sư đoàn 330 của ông có nhiệm vụ bảo vệ con đường huyết mạch Bắc - Nam; Việt – Lào. Người chiến sỹ năm xưa, cho hay: Suốt dãy Trường Sơn xanh ấy, khu vực đèo Nê cô nhích và Băng Bu là nơi đơn vị của ông trực tiếp chiến đấu.“Tại đây xảy ra nhiều trận đánh, còn bao nhiêu thì không thể nhớ nổi vì “chút chút lại đánh, chút chút lại gặp địch”, ông cho hay.

Theo lời ông kể, khi ấy quân ta và định liên tục đánh chiếm các vị trí của nhau, giành giật từng tấc đất. Chiến thuật của đơn vị là đánh bất ngờ, táo bạo, bí mật, lấy ít địch nhiều, đánh thọc sâu, đánh “nở hoa trong lòng địch” gây cho địch hoang mang, tiêu hao sinh lực địch. Do là chiến trường nóng bỏng nên súng nổ vang trời, đạn rền vang liên hồi suốt ngày đêm. Cả địch và ta đều dùng chiến thuật ngụy trang, đánh sâu nơi đóng quân của đối phương.

Ông cho biết thêm, lúc giao tranh cả hai bên thường không mang quân phục. Quần áo mặc trên người thường xuyên thay đổi. Ông đã bị thương nặng vào một trận đánh giáp lá cà với địch năm 1962. . “Do muốn triệt tận gốc những vị trí đóng quân của ta nên địch giở thủ đoạn hiểm ác rải chất độc Dioxin xuống những cánh rừng. Cùng như nhiều đồng đội khác, tôi bị nhiễm chất độc màu Dioxin. Nhưng may mắn các con của tôi không đứa nào bị dị tật”, ông nói. Ngoài trực tiếp chiến đấu, ông còn tham gia rà phá bom mình để các đoàn quân giải phóng tiến vào Nam an toàn.

Cụ Vũ Đức Chín chụp chung với tác giả bài viết.

Tấm gương giữa thời bình

Năm 1969, ông Chính về tỉnh Ninh Bình khu vực Nông trường quốc doanh Đồng Giao làm công nhân và một số công việc khác. Người chiến sỹ nào xưa cũng là nhân vật chính trong phim “Khe Sanh – Đường 9 Nam Lào ” trong vai Đại úy Ngụy. Một năm sau đó, ông vào Bạc Liêu sinh sống. Đây cũng là thời gian ông được đoàn tụ cùng với gia đình, bởi gia đình ông đã chuyển từ Nam Định vào miền đất Tây Nam Bộ từ nhiều năm trước đó.

Thời gian từ 1970-1980, ông Chính đảm nhiệm rất nhiều nhiệm vụ. Quan trọng nhất là đưa người từ Cà Mau lên Bạc Liêu để khai thác thủy hải sản. Đồng thời, xây dựng lực lượng nòng cốt bảo vệ tài sản của Nhà nước và nhân dân trước các thế lực chống đối. Ông cũng đảm nhận chức vụ Trưởng an ninh tại nông trường Long Hà, xây dựng kết nối thông tin ở giữa Cà Mau – Bạc Liêu và các tỉnh ngoài. Năm 1980, ông cùng gia đình tới đất Bình Phước để lập nghiệp. Ông cũng tham gia sinh hoạt tại Hội cựu chiến binh, Hội người cao tuổi của xã Tân Thành. Sau quá trình công tác, chiến đấu trên chiến trường ông đã được tặng thưởng Huân chương cao quý. Năm 1969, ông được vinh dự được Chủ tịch nước trao tặng Bằng khen vì đã có thành tích trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Hiện tại, ông sống cùng với 7 người con. Tất cả các con ông đều thành đạt và hiếu thảo.

Trần Oanh

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : chiến tranh Bình Phước thương binh Thương binh liệt sĩ

Tin Nhân vật - Sự kiện tiếp theo

Tin Nhân vật - Sự kiện mới nhất