Thứ Bảy , 10:26, Ngày 25/05/2019

Gia đình và pháp luật

Bình Phước: Đất đang sử dụng lại có người khác đứng tên chủ quyền?

Thửa đất vợ chồng bà Nguyễn Lan Chi khai phá, sử dụng liên tục từ năm 1994 đến nay, bỗng dưng người khác được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất phần diện tích giáp mặt tiền đường.

Tòa phúc thẩm đã tuyên hủy bản án sơ thẩm để đưa lại về xét xử lại từ đầu. Thế nhưng, Tòa án cấp huyện lại ra quyết định đình chỉ với lý do hết sức vô lý…

Hủy bản án sơ thẩm

Theo đơn, bà Nguyễn Lan Chi (SN 1959; ngụ thị trấn Đức Phong, huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước) trình bày: Đầu năm 1994, vợ chồng bà khai phá thửa đất bên lề quốc lộ 14 (nay thuộc khu Đức Thọ, thị trấn Đức Phong, huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước). Năm 1997, chồng bà qua đời, bà tiếp tục khai phá miếng đất trên và cùng các con trồng xà cừ, bạch đàn, tràm, điều...!

Đến năm 2002-2003, rẫy bị cháy gần hết, nhưng bà cùng các con vẫn tiếp tục khai phá được thêm hơn 2 hecta. Đến năm 2006, bà Chi được UBND huyện Bù Đăng cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (GCNQSDĐ) đất đối với phần đất không có khe cạn. Phần còn lại dù chưa được cấp GCNQSDĐ nhưng gia đình bà Chi vẫn sử dụng từ đó đến nay. Phần đất này cũng được chính quyền tiến hành đo đạc vào năm 2006 và thể hiện trên bản đồ địa chính.

Bà Chinh thuật lại: “Đến năm 2010, ông Hồ Quang Triều tới nhà và đưa GCNQSDĐ ra, nói phần đất mà gia đình tôi đang canh tác là của ông ấy. Ông Triều cho rằng chính ông là người trồng những cây cối trên đất từ năm 2007. Quá vô lý vì gia đình tôi ở trên đất từ năm 1994 đến nay, người dân xung quanh ai cũng biết. Chẵng lẽ có người ngoài đem cây cối vào đất nhà tôi trồng mà chúng tôi không biết(?). Càng bất ngờ hơn khi mảnh đất mà mình khai phá, sử dụng bao nhiêu năm nay lại bị người khác đến đòi. Tài sản hợp pháp của gia đình tôi lại trở thành tài sản của người khác một cách vô lý đến như vậy sao(?)”.

Khu vực đất mà bà Chi sử dụng liên tục và cây xà cừ cũng đã lên tới 15 năm tuổi.

Sau đó, vợ chồng ông Triều đã khởi kiện tại TAND huyện Bù Đăng. Theo đơn khởi kiện: vào năm 2006, vợ chồng ông Triều nhận chuyển nhượng 2.292,2m2 từ bà Hồ Thị Ngọc Điệp và đã được cấp GCNQSDĐ. Sau khi nhận chuyển nhượng, vợ chồng ông Triều tiến hành trồng cây để chống xói mòn vào năm 2007. Ông Triều còn trình bày phần đất ông mua từ bà Điệp có nguồn gốc từ ông Hoàng Văn Sáng bán cho bà Điệp với diện tích 3.200m2, sau đó ông Sáng bán lại cho bà Điệp một phần với diện tích 2.292,2m2.

Ngày 24/5/2012, TAND huyện Bù Đăng đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm tuyên: Chấp nhận yêu cầu khởi kiện của vợ chồng ông Triều. Buộc bà Chi phải trả lại phần đất tranh chấp cho vợ chồng ông Triều. Không đồng ý, bà Chi kháng cáo. Ngày 14/11/2012, TAND tỉnh Bình Phước xét xử phúc thẩm tuyên hủy bản án dân sự sơ thẩm với các lý do:

Theo lời khai của bà Điệp, năm 2006 chuyển nhượng đất cho ông Triều thì trên đất không trồng cây gì. Tới năm 2007, vợ chồng ông Triều trồng khoảng 150 cây điều, xà cừ, trong khi thực tế trên đất có 1 cây mít, 26 cây tràm, 180 cây xà cừ và 7 cây điều! Tuy nhiên, cấp tòa sơ thẩm không cho đối chất và không yêu cầu cơ quan chuyên môn giám định tuổi cây trên đất là thiếu khách quan và cơ sở pháp lý.

Đồng thời, tại bản trích đo bản đồ (sơ đồ vị trí khu đất tranh chấp) do cán bộ đo vẽ là ông Trương Tấn Đạt nhưng lại không thể hiện thời gian lập và của cơ quan chuyên môn nào phát hành là chưa đúng pháp luật… Ngoài ra Tòa sơ thẩm cũng không đưa tư cách của những người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan vào tham gia tố tụng…

Từ những thiếu sót, vi phạm nêu trên. Tòa án cấp phúc thẩm không thể bổ sung được tại phiên tòa phúc thẩm được, cần hủy bản án sơ thẩm; chuyển hồ sơ vụ án cho Tòa án cấp sơ thẩm giải quyết lại theo thủ tục chung để đảm bảo đúng quy định của pháp luật…

Trao đổi thêm, bà Chi cho biết: “Phần đất gia đình tôi khai phá có diện tích 7.546,1m2 có phần tam giác nằm trong một phần thửa số 03 (diện tích 2.292,2m2) giáp với quốc lộ 14. Thế nhưng, Tòa cấp sơ thẩm không làm rõ phần đất gia đình tôi đã khai phá. Bên cạnh đó, tôi còn chứng minh được rất nhiều căn cứ là cơ sở để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho gia đình mình”.

Những chứng cứ cần được làm rõ!

Vụ án sau đó cấp Tòa sơ thẩm đã ra quyết định đình chỉ vì cho rằng phần hòa giải không đủ thành phần. Vì thế ngày 11/12/2016, bà Chi đã làm đơn khởi kiện vợ chồng ông Triều ra TAND huyện Bù Đăng, với các yêu cầu: Đề nghị TAND huyện Bù Đăng tuyên hủy hợp đồng chuyển nhượng giữa ông Sáng và bà Điệp; tuyên hủy hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất giữa bà Hồ Thị Ngọc Điệp với vợ chồng ông Triều; tuyên hủy GCNQSDĐ mà UBND huyện Bù Đăng cấp cho vợ chồng ông Triều; đề nghị Tòa án công nhận diện tích đất đã cấp cho vợ chồng ông Triều là quyền sử dụng đất của bà Chi và đề nghị UBND huyện Bù Đăng cấp GCNQSDĐ cho bà. Thế nhưng, ngày 25/9/2017, TAND huyện Bù Đăng ban hành quyết định đình chỉ giải quyết vụ án với lý do là không xác minh được địa chỉ của ông Sáng.

Theo đổi với phóng viên, một luật sư nhận định: Theo tôi, trong vụ án này, ông Sáng bán đất cho bà Điệp theo giấy tay (năm 1998) là diện tích đất 3.200m2 (ngang 20m dài 160m) không thể hiện tứ cận giáp ranh. Đến khi làm giấy chứng thực thì lại chỉ là 2.292,2m2 và cũng không thể hiện chiều dài, chiều rộng và tứ cận giáp ranh như thế nào(?).

Thêm một điều lạ là việc mua bán này không hề có mặt ông Sáng nhưng chính quyền thị trấn Đức Phong vẫn xác nhận, chứng thực là một điều vô lý. Điều vô lý nữa là trong quá trình đo đạc để cấp GCNQSDĐ cho ông Sáng vào năm 1995, nếu phần đất của ông giáp ranh với bà Chi thì phải có chữ ký giáp ranh của bà này. Chưa kể đến phần đất đó bà Chi vẫn liên tục sử dụng từ thời điểm (năm 1994) mà bà khai phá đến nay. Vì vậy, Tòa cần phải xác định vị trí của miếng đất với ngang 20m theo mặt đường quốc lộ 14 và dài 160m chiều sâu là ở chỗ nào?.

Trong khi đó thực tế phần đất tranh chấp có diện tích ngang 90m theo mặt đường quốc lộ và dài 20m vào sâu (tổng cộng: 1.800m2). Vậy phần đất của ông Sáng bán cho bà Điệp, sau này bà Điệp bán lại cho vợ chồng ông Triều có nằm ở vị trí này hay không? Và điều này có thể khẳng định rằng việc không yêu cầu các hộ tứ cận ký giáp ranh trong khi phần đất đó họ vẫn sử dụng là có dấu hiệu làm giả hồ sơ để được cấp GCNQSDĐ. Điều này còn thể hiện trong cả việc lập hợp đồng chuyển nhượng sau này (năm 2004) khi chính quyền địa phương đã xác nhận ông Sáng không có mặt tại địa phương mà vẫn chứng thực.

Theo những người làm chứng là ông Nguyễn Đức Quang, bà Thị Hồng, bà Phạm Thị Thao, ông Nguyễn Xuân Sơn đều làm chứng cho việc khai phá đất hoang của gia đình bà Chi nữa. Chưa kể đến việc trong hồ sơ có một chữ ký giáp ranh là ông Lê Hoan thì ông này đã xác nhận đó không phải chữ ký của ông. Vậy tại sao Tòa cấp sơ thẩm không làm rõ hay yêu cầu công an huyện Bù Đăng vào cuộc điều tra việc này? Còn theo kết quả xác định tuổi cây theo yêu cầu của Tòa án đối với 3 mẫu cây trên đất nhà tôi, thì độ tuổi xác định từ 11 năm đến 15 năm, độ tuổi này trùng khớp với năm bà Chi trồng (từ 2003-2004). Còn vợ chồng ông Triều khai mua đất trống từ bà Điệp và năm 2007 mới trồng 1 số loại cây trên đất thì sao có được cây đến 15 năm tuổi?.

“Từ những bằng chứng liên quan tới vụ án và về sự thật khách quan của vấn đề thì đã thể hiện qua lời khai của bà Chi, những người làm chứng. Bên cạnh đó còn có bản thẩm định độ tuổi của cây được cơ quan chuyên môn xác định theo đúng như lời khai của bà này. Như vậy, tôi có thể nhận định việc bà Chi tiếp tục khởi kiện để tìm công lý cho mình là có cơ sở. Các cấp xét xử cần dựa vào sự thật khách quan cùng các bằng chứng xác thực để phán quyết công bằng và đưa đến công lý cho người dân là điều người dân trông đợi”- vị luật sư nhấn mạnh.

Bình An

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : đất đai tranh chấp đất đai quyền sử dụng đất Bình Phước

Tin Điều tra theo đơn thư tiếp theo

Tin Điều tra theo đơn thư mới nhất