Thứ Bảy , 09:13, Ngày 18/08/2018

Gia đình và pháp luật

Bài tiếp: Bao giờ cụ Lã Thị Phượng mới được công nhận là liệt sĩ?

Phóng viên đã chủ động tìm tới Sở LĐTB&XH tỉnh Hải Dương và làm việc với lãnh đạo thị trấn Thanh Miện để bày tỏ quan điểm, góp phần làm tốt chủ trương lớn “uống nước nhớ nguồn” của Đảng, Nhà nước ta.

Chúng tôi đã đăng tải bài viết: “Hải Dương: Bao giờ cụ Lã Thị Phượng mới được công nhận là liệt sĩ?”. Để làm sáng tỏ sự việc, chúng tôi xin phản ánh thông tin 2 chiều tới bạn đọc qua phân tích biên bản làm việc của UBND thị trấn Thanh Miện, ngày 27/4/2018 gồm 13 thành viên, trong đó có 3 cán bộ huyện tham gia. Chúng tôi thấy có 3 ý kiến rất đáng lưu ý để tiếp tục công khai làm rõ như sau:

Xác nhận của Chủ tịch thị trấn Thanh Miện công nhận bà Lã Thị Phượng có 3 năm hoạt động quân báo.

- Ý kiến của đồng chí Lương Thanh Tùng, Bí thư Chi bộ thị trấn phát biểu: “Chúng tôi là hậu sinh, không nắm được lịch sử trước đây, đề nghị các đồng chí áp dụng theo quy định Pháp luật, đảm bảo công bằng hợp lý”.

- Đồng chí Phạm Quang Đạo, Chủ tịch CCB thị trấn phát biểu: “Một số đối tượng ở địa phương như bà mợ vợ tôi có công phục vụ cách mạng là đúng nhưng do thời gian đã lâu nên đối tượng và gia đình không lưu giữ được giấy tờ gì, địa phương cũng không có tài liệu gì liên quan để làm căn cứ xác nhận là liệt sỹ. Tôi chỉ nghe bà Phượng bị địch bắn chết ở Bốt Neo, chúng tôi là hậu sinh nên không biết rõ lịch sử. Đề nghị các đồng chí căn cứ theo văn bản Nhà nước để xem xét”.

- Đồng chí Khổng Quốc Tuấn, Phó chủ tịch HĐND thị trấn phát biểu: “Hiện chỉ còn duy nhất cuốn bản thảo tư liệu lịch sử Đảng bộ thị trấn giai đoạn 1945-1954. Tại trang 21, mục liên lạc, quân báo có ghi tên bà Lã Thị Phượng bị địch bắt, bắn chết tại Bốt Neo.”

Trong cuốn tư liệu lịch sử Đảng bộ và nhân dân thị trấn Thanh Miện thời kỳ chống thực dân Pháp 1945-1954, được lập ngày 20/6/2000 do đồng chí Nguyễn Văn Kỳ, Chủ tịch thị trấn Thanh Miện thay mặt hội đồng thi đua khen thưởng thị trấn ký. Trong lời nói đầu có đoạn: “Hội đồng thi đua khen thưởng thị trấn tiến hành tập hợp các dữ kiện, tư liệu lịch sử của 5 thôn cung cấp, kết hợp với các nguồn cung cấp của các bậc lão thành cách mạng, là người đã trực tiếp tham gia hoạt động trong thời kỳ lịch sử 1945- 1954. Qua nhiều lần hội thảo, đồng thời đối chiếu với lịch sử Đảng bộ năm 1930 – 1945 để xác định độ chính xác các tư liệu này”.

Ngày 31/5/2018, Chủ tịch đương nhiệm Đỗ Qúy Can xác nhận: “Bà Lã Thị Phượng có quê quán tại xã Lê Bình, nay là thị trấn Thanh Miện, có thời gian hoạt động quân báo tại địa phương là 03 năm, theo tư liệu lịch sử Đảng Bộ thị trấn Thanh Miện”.

Với tinh thần cầu thị không để người có công không được hưởng công, ngày 9/7/2018 sau khi nhận được thông tin có thêm một số nhân chứng mới, phóng viên lại tìm về thị trấn Thanh Miện để gặp cụ Vũ Quang Họa, sinh năm 1935, cụ Họa cho biết : Cụ tham gia hoạt động trong Tề từ năm 1951, năm 1952 cụ thoát ly ra vùng tự do hoạt động. Cụ khẳng định: “Bà Phượng có tham gia hoạt động cách mạng, cụ Lã Huy Phẩm anh ruột bà Phượng cùng hoạt động còn lấy chính nhà mình làm căn cứ hoạt động bí mật cho cách mạng”.

Cụ Nguyễn Văn Đệ, sinh năm 1921 cho biết: “Bà Phượng là em ruột ông Phẩm, có tham gia hoạt động cách mạng là chính xác. Lúc bà Phượng bị bắt còn  có cả bà Tẻo, bà  Lã Thị Quạt (sinh năm 1932, năm 2017 bà Quạt đã qua đời –PV) chứng kiến, bà Phượng còn kịp giấu tài liệu vào đáy chum trước khi chạy. Bà Tẻo, bà Quạt chạy thoát còn bà Phượng bị địch bắt mang đến bến Đò Neo bắn chết”.

Tiếp đó, chúng tôi tìm đến nhà cụ Lê Thị Tẻo, sinh năm 1931, một trong 2 nhân chứng duy nhất nói trên thì được bà cho biết: “Lúc đó ba chúng tôi đang ở cùng trong phòng, thấy cuộc họp để lại nhiều tài liêụ bà Phượng còn bình tĩnh thu nhặt lại giấu vào một cái chum”. Tôi và bà Quạt chạy ra được Dốc Triệu nơi ta làm nhiều hầm bí mật cho quân cách mạng tránh giặc, 2 anh em ông Phẩm bà Phượng đều bị bắt, chúng tra tấn dã man không ai khai báo nên bà Phượng bị địch bắn ngay sau đó. Chúng còn đạp dẩy bà nằm sấp xuống. Nhiệm vụ của chúng tôi lúc đó là đưa tin, thư, giấy tờ tới nơi bí mật giao cho bộ đội, ngoài ra còn phục vụ hậu cần, khâu vá quần áo cho chiến sỹ ta.

Như vậy, việc cụ Lã Thị Phượng có tham gia quân báo thời kỳ 1945- 1954 và bị địch bắt, bắn chết đã rõ ràng. Đây cũng là trường hợp có nhiều nhân chứng còn sống xác nhận nhất. Vấn đề còn lại là nút thắt chính sách bắt buộc “phải có ghi tên trong lịch sử Đảng bộ xã”. Trong khi tư liệu lịch sử Đảng bộ xã mới chính là linh hồn để làm căn cứ cho lịch sử Đảng bộ lại vô hình dung bị loại khỏi  đời sống của lịch sử Đảng bộ các địa phương. Đó chính là nghịch lý rào cản lớn cho việc xác định suy tôn danh hiệu liệt sỹ của nhiều địa phương trong cả nước đang bị bế tắc hiện nay.

Nhân đây, chúng tôi xin nêu ra một số bất cập như sau:

Năm 2017, chúng tôi có phản ánh vụ việc của gia đình cụ Hước ở huyện Kinh Môn, Hải Dương. Trong lịch sử Đảng bộ xã có ghi lại sự kiện giặc Pháp tràn vào làng, chúng lật 1 hầm bí mật có 5 du kích trong đó có 1 đồng chí là bí thư chi bộ xã, 5 người bị bắt về Hải Phòng rồi bắn chết cả 5, nhưng sau này chỉ có  đồng chí bí thư được công nhận là liêt sĩ còn 4 đồng chí du kích đến nay kêu cầu cả vài chục năm vẫn chưa được suy tôn. Cũng trong năm 2017, chúng tôi có viết 4 bài “ Hành trình đi tìm cái chết của cha”, phản ánh về cụ Hoàng Kim Tích ở xã Ngọc Liên, huyện Cẩm Giàng tỉnh Hải Dương. Trong cuốn tư liệu lịch sử Đảng Bộ xã có tên cụ Tích hoạt động từ 1946-1949, trong trận đánh tàu hỏa địch chạy qua địa phương cụ bị bắt, bắn chết tại thôn Cao Trai, Ân Thi, Hưng Yên. Nhưng vì trong lịch sử Đảng bộ xã không có tên cụ, nên cũng không được suy tôn là liệt sĩ.

Tháng 4/2018, nhà báo Quang Minh, tạp chí Diễn đàn Doanh nghiệp có chuyển cho tôi bộ hồ sơ và bài viết của ông về cụ Vũ Đình Khắc tức Vũ Ngọc Khắc), Đảng viên 1947-1954 và cụ Nguyễn Văn Nhưỡng, cả 2 cụ đều là du kích xã Quang Khải, hy sinh giai đoạn 1948- 1951. Tại cuốn tư liệu lịch sử Đảng bộ xã có ghi tên nhưng trong lịch sử Đảng bộ lại không ghi tên nên hàng chục năm đơn thư gửi khắp nơi vẫn  không có kết quả. Hiện xã Quang Khải, Tứ Kỳ, Hải Dương vẫn còn 36 trường hợp như thế.

Qua sự việc nêu trên, thiết nghĩ cuốn tư liệu lịch sử Đảng bộ xã mới chính là “ bảo bối” được chắt lọc kĩ càng nhất như kết luận tại lời nói đầu của cuốn tư liệu lịch sử Đảng bộ thị trấn Thanh Miện nói trên. Đó chính là cơ sở pháp lý rất đáng tin cậy chứ không thể nói rằng đó chỉ là tài liệu tham khảo, không có tính pháp lý như một số cán bộ đang dựa vào sự khiếm khuyết thiếu chặt chẽ của chính sách để đẩy quả bóng trách nhiệm ra cho xã hội hoặc làm cơ chế xin cho. Nhất là các bậc hậu sinh khi làm chính sách đã không hiểu hết bối cảnh lịch sử của cách mạng thời kỳ kháng chiến, nay lại ngồi phán quyết đúng sai không tin vào tư liệu lịch sử và các nhân chứng lão thành mà đã vội bác bỏ khiến việc giải quyết trở nên khó khăn hơn.

Bài viết này của chúng tôi không nhằm lên án cách hành xử của hậu sinh với lịch sử, mà chỉ mong muốn góp tiếng nói của người làm báo cách mạng đã gặp các nghịch cảnh trong quá trình tác nghiệp của mình. Đặc biệt là Bộ LĐTBXH là cơ quan tham mưu cho Đảng, Nhà nước cần xem xét nhận diện lại các chính sách cho phù hợp với hoàn cảnh thực tế của từng thời kỳ cách mạng, từng đối tượng. Trong đó có trường hợp của cụ Lã Thị Phượng là trường hợp có nhiều nhân chứng còn sống xác nhận nhất mà chúng tôi đã từng gặp. Để hàng vạn gia đình có người thân hy sinh cho hạnh phúc của dân tộc khi tuổi đời còn rất trẻ không còn phải vất vả đi tìm chân lý hàng chục năm vẫn bị vô vọng uổng phí. Làm tốt công tác chính sách đền ơn đáp nghĩa, nhất là trong lúc này, chính là cách giữ nước bền gốc sâu rễ nhất.

Nhà văn Nguyễn Nam Đông

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tin Liên quan

Tags : liệt sĩ thương binh cụ Lã Thị Phượng uống nước nhớ nguồn

Tin Nhịp cầu bạn đọc tiếp theo

Tin Nhịp cầu bạn đọc mới nhất